+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 1 trong 10 1 2 3 ... Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1 tới 10 trên 92

Ðề tài: Các ngôi sao của bóng đá thế giới (Các bạn cần phải edit lại nguồn các bài viết)

  1. #1
    Avatar của Phong™
    Phong™ vắng mặt R10: Chúa tể của những con quỷ đỏ
    Gia nhập
    Dec 2008
    Nơi cư ngụ
    ._._.๑۩۞۩๑._._.
    Trả Lời
    3.540
    Thanks
    322
    Thanked 507 Times in 386 Posts
    Pe$ Pe$
    0

    Aerow Các ngôi sao của bóng đá thế giới (Các bạn cần phải edit lại nguồn các bài viết)

    David Beckham



    David Robert Joseph Beckham, (sinh ngày 2 tháng 5, 1975) là một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp người Anh, chơi ở vị trí tiền vệ. Anh hiện chơi cho câu lạc bộ bóng đá AC Milan tại giải Serie A của Ý, và cũng là cầu thủ của đội tuyển quốc gia Anh. Anh đã có được trận đấu thứ 100 với đội tuyển Anh trong trận đấu với Pháp vào tháng 3 năm 2008.

    Anh đã hai lần là người đứng thứ hai trong cuộc bình chọn Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA, và vào năm 2004 là cầu thủ được trả lương cao nhất thế giới. Anh là chủ đề được tìm kiếm nhiều nhất trong các chủ đề về thể thao của Google vào năm 2003 và 2004. Sự thừa nhận rộng rãi trên toàn cầu đã tạo cho anh một thương hiệu quảng cáo thượng hạng và là biểu tượng của thời trang cao cấp. Beckham là đội trưởng đội tuyển Anh từ ngày 15 tháng 11 năm 2000 đến ngày 2 tháng 7 năm 2006. Tổng cộng anh có 58 trận ra sân với tư cách đội trưởng cho đến sau vòng chung kết Cúp thế giới FIFA 2006. Anh tiếp tục đóng góp cho đội tuyển quốc gia Anh trong năm 2007.

    Sự nghiệp của Beckham bắt đầu khi anh ký hợp đồng chuyên nghiệp với Manchester United, và có trận ra mắt ở đội một vào năm 1992 khi 17 tuổi. Trong suốt thời gian anh thi đấu tại đó, United giành được sáu danh hiệu Premier League, hai Cúp FA, và chức vô địch UEFA Champions League vào năm 1999. Anh rời Manchester United để ký hợp đồng với Real Madrid vào năm 2003, nơi anh trụ lại trong bốn mùa bóng. Khi ở Madrid, Beckham trở thành cầu thủ bóng đá Anh đầu tiên chơi 100 trận đấu tại Champions League. Trong mùa giải cuối cùng tại đó, Real đã dành được danh hiệu vô địch La Liga mùa giải 2006-07, và đó cũng là danh hiệu lớn duy nhất anh dành được cùng Real Madrid. Vào tháng 1 năm 2007, Beckham được công bố sẽ rời Real Madrid và ký hợp đồng năm năm với câu lạc bộ Los Angeles Galaxy.

    Hợp đồng mới của Beckham với Galaxy, có hiệu lực từ ngày 1 tháng 7 năm 2007,đưa anh trở thành cầu thủ có mức lương cao nhất trong lịch sử của giải MLS. Anh ra mắt câu lạc bộ vào ngày 21 tháng 7 trong trận giao hữu với Chelsea tại Home Depot Center[10], và vào ngày 15 tháng 8, anh có trận đấu chính thức đầu tiên với câu lạc bộ, ghi bàn thắng đầu tiên tại trận bán kết SuperLiga 2007. Trận đấu trong mùa giải đầu tiên là ngày 18 tháng 8 tại Sân vận động Giants.

    +Câu lạc bộ từng thi đấu:

    Niên thiếu và bước đầu:

    Beckham sinh ra tại Bệnh viện Whipps Cross ở Leytonstone, London, Anh; con của David Edward Alan "Ted" Beckham (sinh tại Edmonton, London, 1948), một thợ lắp ráp nhà bếp và là cổ động viên của Manchester United, và vợ là (cưới tại London Borough của Hackney, 1969) Sandra Georgina West (sinh năm 1949), một thợ làm tóc. Anh chơi bóng thường xuyên ở Ridgeway Park khi còn nhỏ. Ông ngoại của anh là người Do Thái, dù Beckham thích cho rằng mình là người "nửa Do Thái" hơn và nói rằng sự ảnh hưởng của tôn giáo này đã tác động lên anh. Trong cuốn sách Both Feet on the Ground, anh nói rằng khi lớn lên anh luôn đi dự nhà thờ với cha mẹ và hai chị, Joanne và Lynne. Cha mẹ anh là cổ động viên nhiệt thành của Manchester United, họ thường đi từ London đến Old Trafford để xem các trận trên sân nhà của Manchester United. David thừa hưởng tình yêu Manchester United từ cha mẹ và bóng đá là trò thể thao mà anh thích nhất. Anh vào học tại một trong các trường của Bobby Charlton tại Manchester và đoạt được cơ hội tham dự một đợt huấn luyện tại FC Barcelona, như một phần của giải đấu cho tài năng trẻ. Beckham đã chơi thử tại câu lạc bộ địa phương Leyton Orient, Norwich City và gia nhập trường năng khiếu của Tottenham Hotspur, cũng là câu lạc bộ đầu tiên mà anh chơi. Trong suốt khoảng thời gian hai năm anh chơi cho đội trẻ của Brimsdown Rovers, anh được tặng danh hiệu cầu thủ U15 hay nhất năm 1990. Anh cũng tham dự Học viện Dự bị Bradenton, nhưng đã ký hợp đồng thiếu niên với Manchester United vào sinh nhật lần thứ 14, rồi ký một hợp đồng Mô hình đào tạo trẻ vào ngày 8 tháng 7 năm 1991.


    Manchester United:

    Anh là một trong nhóm cầu thủ trẻ đi cùng câu lạc bộ đến chiến thắng tại Cúp trẻ FA vào tháng 5 năm 1992, Beckham đã ghi bàn trong lượt về trận chung kết với Crystal Palace. Anh cũng ra mắt lần đầu tiên tại đội một của United trong cùng năm đó, đóng vai trò dự bị trong trận đấu tại Cúp Liên đoàn với đội Brighton & Hove Albion, và ký hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên vào thời gian ngắn sau đó. United đã tiến đến trận chung kết Cúp trẻ một lần nữa trong năm tiếp theo, và Beckham cũng góp mặt trong trận đấu mà họ để thua Leeds United, rồi dành một danh hiệu khác vào năm 1994 khi đội hình hai của câu lạc bộ vô địch giải dành cho họ.

    Anh chuyển đến Preston North End theo một hợp đồng cho mượn vào mùa giải 1994–95 để lấy thêm kinh nghiệm tại đội hình một, và đã xuất hiện lần đầu tiên tại Premier League chơi cho Manchester United vào ngày 2 tháng 4, 1995, trong một trận hòa không bàn thắng với Leeds United.

    Huấn luyện viên Alex Ferguson của United rất tin tưởng vào những cầu thủ trẻ của câu lạc bộ. Khi những cầu thủ kinh nghiệm như Paul Ince, Mark Hughes và Andrei Kanchelskis rời khỏi câu lạc bộ sau khi kết thúc mùa giải 1994–95, ông quyết định để cho những cầu thủ trẻ trám vào các vị trí đó thay vì mua những cầu thủ ngôi sao từ những câu lạc bộ khác, quyết định đó đã thu hút rất nhiều lời chỉ trích. Lời chỉ trích tăng lên khi United bắt đầu mùa giải với một thất bại 1–3 trước Aston Villa, với Beckham chính là cầu thủ ghi bàn thắng duy nhất cho United trong trận đấu đó; tuy nhiên, United đã thắng liên tiếp năm trận kế tiếp và những cầu thủ trẻ thể hiện rất tốt. Beckham trở thành cầu thủ xuất hiện thường xuyên trong đội hình và đã góp phần giúp câu lạc bộ có được cú đúp Ngoại hạng và Cúp FA mùa đó, ghi bàn ấn định chiến thắng trong trận bán kết với Chelsea và có một đường phạt góc giúp Éric Cantona ghi bàn trong trận Chung kết Cúp FA. Dù được chơi thường xuyên cho Manchester United, Beckham vẫn không được gọi vào đổi tuyển Anh cho đến trước Euro 96.

    Vào đầu mùa giải 1996-97, David Beckham được giao cho chiếc áo số 10 do Mark Hughes mặc trước đó. Vào ngày 17 tháng 8, 1996 (ngày đầu tiên của mùa giải Ngoại hạng Anh), Beckham trở thành một cái tên được nhắc đến rất nhiều khi anh ghi một bàn thắng ngoạn mục trong trận đấu với Wimbledon. Khi United đang dẫn trước 2–0, Beckham nhận thấy thủ môn Neil Sullivan của Wimbledon dâng lên quá cao khung thành, và đã tung ra cú sút từ đường giữa sân bay qua đầu thủ môn vào lưới.

    Vào ngày 18 tháng 5, 1997, Eric Cantona giã từ sự nghiệp sân cỏ và để lại chiếc áo số 7 không có người giữ, và cùng với việc Teddy Sheringham chuyển đến từ Tottenham Hotspur, Beckham nhường áo số 10 của anh cho Sheringham và nhận lấy chiếc áo đấu số 7. Một số fan hâm mộ đã cảm thấy không nên dùng lại chiếc áo số 7 khi Cantona nghỉ thi đấu. United bắt đầu mùa giải 1997–98 rất tốt, nhưng những màn trình diễn thất thường trong nửa sau mùa giải đã khiến United chỉ đứng thứ nhì sau Arsenal.

    Vào mùa giải 1998–99, anh là người góp mặt trong đội hình United dành cú ăn ba — Giải Ngoại hạng, Cúp FA và Champions League, một kỳ công có một không hai trong bóng đá Anh. Đã có nhiều lời xì xầm rằng sau những chỉ trích mà anh đã nhận sau khi bị đuổi khỏi sân trong giải World Cup sẽ khiến anh rời khỏi nước Anh, nhưng anh đã quyết ở lại với Manchester United.

    Để đảm bảo chiến thắng danh hiệu Premier League, United cần phải thắng trận đấu cuối cùng của mùa giải tại sân nhà với Tottenham Hotspur, nhưng Tottenham đã sớm mở tỷ số vào đầu trận đấu. Beckham ghi được bàn gỡ hòa và United tiếp tục chiến thắng và dành được chiến thắng cả mùa giải.

    Beckham đã chơi ở vị trí tiền vệ giữa trong chiến thắng tại trận chung kết Cúp FA với Newcastle United và Trận chung kết UEFA Champions League 1999 với Bayern Munich, vì sự lựa chọn số một ở vị trí tiền vệ giữa đã bị treo giò vào trận đó. United đã bị dẫn trước 1-0 đến cuối giờ thi đấu chính, nhưng dành được vinh quang nhờ hai bằng thắng vào những phút bù giờ. Cả hai bàn thắng đó đều xuất phát từ những cú phạt góc do Beckham thực hiện. Với sự trợ giúp cực kỳ quý giá đó, cùng với màn trình duyệt xuất sắc trong cả mùa giải, đã giúp anh có được vị trí thứ hai sau Rivaldo cho danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất châu Âu năm 1999 và Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới của FIFA.

    Beckham trong trận đấu với Bristol Rovers F.C.Mặc cho những thành tích của Beckham trong mùa giải 1998–99, những người hâm mộ đối lập và nhà báo vẫn không ưa thích anh, anh bị chỉ trích sau khi bị đuổi khỏi sân vì một lỗi cố tình trong trận Giải vô địch các câu lạc bộ thế giới với Necaxa. Giới báo chí đã cho rằng vợ anh đã có tác động xấu tới anh, và rằng United sẽ có lợi hơn nếu bán anh đi, nhưng huấn luyện viên của anh đã công khai ủng hộ, và anh đã ở lại với đội bóng.

    Mối quan hệ giữa Ferguson và Beckham bắt đầu rạn nứt, có thể là kết quả từ sự nổi tiếng những hoạt động không liên quan đến bóng đá của Beckham. Vào năm 2000, Beckham được phép vắng buổi luyện tập để chăm sóc cho con trai Brooklyn, khi đó đang bị bệnh viêm dạ dày, nhưng Ferguson rất tức giận khi Victoria Beckham bị báo chí chụp hình tại sự kiện Tuần lễ Thời trang London, cho rằng Beckham sẽ có thể tập luyện được nếu Victoria chăm sóc Brooklyn vào ngày hôm đó. Ông phản ứng bằng cách phạt Beckham số tiền phạt cao nhất có thể (hai tuần lương – khi đó là £50.000) và để anh ngoài sân trong một trận đấu quan trọng với đối thủ kình địch của United, Leeds United. Sau đó ông chỉ trích Beckham vì điều này trong cuốn tự truyện của mình, cho rằng anh đã không "công bằng với đồng đội của mình". Tuy vậy Beckham vẫn có một mùa giải thành công, và giúp United dành được thêm một giải vô địch Ngoại hạng trong bộ sưu tập của mình.

    Sau một chấn thương vào đầu mùa giải 2002–03, Beckham đã không thể giành lại được vị trí trong đội hình của Manchester United, do Ole Gunnar Solskjær đã thay thế anh ở cánh phải hàng tiền vệ. Mối quan hệ của anh với ông thầy của mình càng xấu đi vào ngày 15 tháng 2 năm 2003, trong phòng thay đồ sau thất bại tại Cúp FA trước Arsenal, Ngài Alex Ferguson nóng tính đã đá một chiếc giày trúng vào phía trên mắt của Beckham, gây ra một vết cắt dài cần phải may lại. Sự cố này đã dẫn đến rất nhiều lời đồn đoán về sự ra đi của Beckham, những nhà cá cược còn đặt cược vào việc anh hay Ferguson, ai sẽ ra đi trước. Mặc dù đội tuyển đã bắt đầu mùa giải rất tệ, kết quả của họ tốt lên rất nhiều từ tháng 12 trở về sau và giành được cúp vô địch. Anh vẫn là sự lựa chọn số một tại đổi tuyển Anh, và được trao tước OBE vì những cống hiến cho bóng đá vào ngày 13 tháng 6.

    Vào ngày 10 tháng 4, 2002, Beckham bị chấn thương trong một trận đấu tại giải Champions League với đội Deportivo La Coruña, bị gãy xương bàn chân thứ hai ở chân trái. Đã có những lời đồn đoán trong giới truyền thông Anh rằng đây là một chấn thương cố tình, vì cầu thủ đã gây ra chấn thương cho Beckham là cầu thủ người Argentina Aldo Duscher, trong khi Anh và Argentina sắp sửa gặp nhau trong World Cup năm đó. Chấn thương đã không cho phép Beckham chơi cho United cho đến hết mùa giải, nhưng anh đã ký một hợp đồng có thời hạn ba năm vào tháng 5, sau nhiều tháng thương lượng với câu lạc bộ, chủ yếu liên quan đến vấn đề phụ cấp quyền hình ảnh. Thu nhập từ bản hợp đồng mới, cùng rất nhiều hợp đồng phụ, đã khiến anh trở thành cầu thủ được trả lương cao nhất thế giới lúc bấy giờ.

    Beckham đã có 265 trận tại Giải Ngoại hạng Anh trong màu áo Manchester United và ghi được 61 bàn thắng. Anh cũng xuất hiện 81 lần tại Champions League, ghi được 15 bàn. Beckham giành được 6 danh hiệu Ngoại hạng, 2 Cúp FA, một Cúp châu Âu, một Cúp Liên lục địa và một Cúp trẻ FA trong khoảng thời gian 12 năm.


    Real Madrid:

    Manchester United muốn bán Beckham cho Barcelona nhưng thay vì vậy anh lại ký hợp đồng bốn năm với Real Madrid, với phí chuyển nhương là khoảng 35 triệu euro (25 triệu £). Cuộc chuyển nhượng hoàn thành vào ngày 1 tháng 7 năm 2003 và đưa anh trở thành người Anh thứ ba chơi cho câu lạc bộ sau Laurie Cunningham và Steve McManaman. Dù Beckham đã mặc áo số bảy tại Manchester United và đội tuyển Anh, anh không thể mặc số áo này tại Madrid vì Raúl đã có được quyền mặc chiếc áo này ngay trong hợp đồng của anh. Anh quyết định mặc chiếc áo số 23, thể hiện sự ngưỡng mộ của anh với cầu thủ bóng rổ huyền thoại Michael Jordan, người cũng đã mặc áo mang số 23.

    Real Madrid đã kết thúc mùa giải với vị trí thứ tư, và bị đánh bật ra khỏi UEFA Champions League tại vòng tứ kết. Nhưng Beckham ngay lập tức dành được sự cảm tình từ những cổ động viên của Real Madrid, ghi được năm bàn trong 16 trận ra sân (bao gồm ghi một bàn trong vòng chưa đầy 3 phút trong trận ra mắt tại La Liga), nhưng đội hình mà ông chủ tịch câu lạc bộ đã kỳ vọng sẽ giành được cả danh hiệu Tây Ban Nha và Champions League mỗi mùa giải, đã không thể đạt được mục tiêu đó.

    Vào tháng 7 năm 2004, trong khi Beckham đang tập huấn trước mùa giải tại Tây Ban Nha, một kẻ xâm nhập đã trèo qua tường vào nhà của Beckham mang theo một can xăng. Victoria và các con có mặt ở nhà vào thời điểm đó, nhưng lực lược bảo vệ đã khống chế được gã đàn ông này trước khi ông này đến được ngôi nhà. Beckham tiếp tục gây sự chú ý trên mặt báo vào ngày 9 tháng 10 năm 2004 khi anh thừa nhận đã cố ý phạm lỗi với Ben Thatcher trong trận đấu của đội tuyển Anh với đội xứ Wales để cố tình bị thẻ phạt. Beckham khi đó đã có một thẻ vàng vào trận trước, và sẽ bị treo giò một trận nếu trận này anh lại bị thêm một lần cảnh cáo, đồng thời anh đang dính một chấn thương mà biết chắc mình sẽ không thể ra sân vào trận sau, do đó đã cố tình phạm lỗi với Thatcher để được treo giò vào đúng trận đấu mà anh phải vắng mặt. Hiệp hội bóng đá đã yêu cầu Beckham giải thích về hành động này và anh thừa nhận rằng mình đã "mắc sai lầm" và đã ngỏ lời xin lỗi. Anh lại bị đuổi khỏi sân một thời gian ngắn sau đó, lần này trong một trận đấu cho đội tuyển Real Madrid với Valencia CF. Khi bị nhận một thẻ vàng, anh bị cho là đã vỗ tay châm biếm trọng tài và bị nhận ngay thẻ vàng thứ hai, khiến anh lập tức bị đuổi khỏi sân, mặc dù án phạt treo giò bị hủy sau khi chống án hai ngày sau đó. Anh lại bị đuổi khỏi sân lần thứ ba trong mùa giải vào ngày 3 tháng 12 năm 2005 trong trận đấu trong giải Tây Ban Nha gặp Getafe. Trong mùa giải đó, Beckham là cầu thủ kiến thiết ăn bàn nhiều nhất tại La Liga.

    Real Madrid đã kết thúc ở vị trí thứ hai sau Barcelona trong giải La Liga 2005-06, nhưng lại cách đến 12 điểm, và chỉ đi đến vòng 16 đội tại Champions League sau khi thua Arsenal đúng một bàn.


    Khởi động cùng Real Madrid.Trong mùa giải đó, Beckham đã thành lập một học viện bóng đá tại Los Angeles và đông London và anh được làm giám khảo cho Giải British Book 2006.

    Vào năm 2007, Real Madrid giành được danh hiệu La Liga Tây Ban Nha đầu tiên trong vòng ba năm nhờ thành tích đối đầu vượt trội hơn so với Barcelona, giúp Beckham có được danh hiệu đầu tiên kể từ khi anh gia nhập Real Madrid.

    Khởi đầu mùa giải tiếp theo bằng những hục hặc với huấn luyện viên Fabio Capello, Beckham chỉ ra sân từ đầu một vài trận vào đầu mùa giải, vì cầu thủ tốc độ Jose Antonio Reyes được ưa thích hơn trong vai trò tiền vệ phải. Trong chín trận đầu tiên Beckham ra sân, Real thua bảy.

    Vào ngày 10 tháng 1, 2007 sau những cuộc thương lượng hợp đồng kéo dài, giám đốc thể thao của câu lạc bộ, Predrag Mijatović, đã tuyên bố rằng Beckham sẽ không ở lại Real Madrid sau khi kết thúc mùa giải. Tuy nhiên, sau đó ông cho rằng mình đã bị dịch sai, còn thực sự ý ông muốn nói là hợp đồng của Beckham vẫn chưa được ký mới.

    Vào ngày 11 tháng 1 năm 2007 Beckham tuyên bố rằng anh đã ký một hợp đồng năm năm để chơi cho câu lạc bộ Los Angeles Galaxy bắt đầu từ ngày 1 tháng 7, 2007. Vào ngày 13 tháng 1 năm 2007, Fabio Capello đã nói rằng Beckham đã chơi trận đấu cuối cùng của anh cho Real Madrid, mặc dù anh sẽ tiếp tục huấn luyện cùng với đội tuyển. Capello rút lui lời phát biểu này và Beckham lại quay lại thi đấu cho đội trong trận gặp Real Sociedad vào ngày 10 tháng 2, 2007 – anh đã ghi bàn và Real Madrid chiến thắng. Trong lần xuất hiện cuối cùng của anh tại giải UEFA Champions League, Real Madrid đã bị đánh bại khỏi giải (bằng luật bàn thắng trên sân khách) vào ngày 7 tháng 3 năm 2007. Beckham đã có tổng cộng 103 lần xuất hiện tại Champions League, cầu thủ có số lần nhiều thứ ba trong lịch sử.

    Vào ngày 17 tháng 6, 2007, ngày cuối cùng của mùa giải La Liga, Beckham ra sân trong trận đấu cuối cùng của anh cho câu lạc bộ, một chiến thắng 3-1 trước Mallorca, trận đấu chứng kiến sự đảm bảo danh hiệu trước Barcelona. Anh thi đấu không nổi bật, và bị thay thế bằng Jose Antonio Reyes, người đã ghi hai bàn và đội tuyển giành được danh hiệu La Liga của mùa giải, danh hiệu đầu tiên kể từ khi Beckham ký hợp đồng với họ. Mặc dù cả hai đội đều kết thúc mùa giải với cùng số điểm, Madrid giành được danh hiệu nhờ thành tích đối đầu vượt trội, đánh dấu 6 tháng cuối cùng đáng chú ý của Beckham.

    Một tháng sau khi kết luận về sự nghiệp của Beckham tại Real, tạp chí Forbes đã nói rằng anh chính là người góp công lớn nhất cho sự tăng vọt trong lợi nhuận buôn bán hàng hóa của đội tuyển, tổng cộng cao nhất là 600 triệu dollar Mỹ trong suốt 4 năm của Beckham tại câu lạc bộ.


    L.A. Galaxy:

    Tin tức David Beckham sẽ rời Real Madrid để gia nhập đội bóng tại giải MLS, Los Angeles Galaxy được xác nhận vào ngày 11 tháng 1 năm 2007. Một ngày sau đó, Beckham đã tổ chức buổi họp báo chính thức nhân sự kiện MLS SuperDraft 2007. Beckham đã nói với phóng viên rằng, "Tôi đến đó không phải để trở thành siêu sao. Tôi đến đó để trở thành một phần của đội bóng, để làm việc hết mình và hy vọng chiến thắng mọi thứ. Với tôi, nó là bóng đá. Tôi đến đó để tạo sự thay đổi. Tôi đến đó để chơi bóng đá... Tôi không nói rằng việc mình đến nước Mỹ sẽ làm bóng đá trở thành môn thể thao lớn nhất tại đấy. Nó là một điều khó mà đạt được. Bóng chày, bóng rổ, bóng đá Mỹ, chúng hiện diện khắp nơi. Nhưng tôi sẽ không làm điều này nếu tôi không nghĩ rằng tôi có thể tạo ra sự thay đổi".


    Hợp đồng của Beckham với Los Angeles Galaxy có hiệu lực vào ngày 11 tháng 7, và vào ngày 13 tháng 7, anh được tuyên bố chính thức trở thành cầu thủ của Galaxy tại Home Depot Center. Beckham đã chọn mặc chiến áo số 23, giải thích rằng đó là vì huyền thoại NBA Michael Jordan cũng mặc số 23. Người ta công bố rằng số lượng áo đấu Galaxy bán ra đã đạt đến con số kỷ lục hơn 250.000 trước cuộc ra mắt chính thức này.

    Vào ngày 21 tháng 7, Beckham có trận đấu ra quân với Galaxy sau khi ra sân vào phút thứ 78 trong trận thua 0-1 với Chelsea trong World Series of Soccer. Hai tuần sau, Beckham ra mắt lần đầu tiên trong mùa giải từ ghế dự bị vào ngày 9 tháng 8 trong trận đấu với D.C. United.

    Beckham quay trở lại sân đấu một tuần sau đó, trong trận đối đầu với D.C. United, trận bán kết SuperLiga vào ngày 15 tháng 8. Trận đấu này chứng kiến nhiều điều đầu tiên của anh với Galaxy; ra sân từ đầu lần đầu tiên, thẻ vàng đầu tiên và trận đầu tiên làm đội trưởng. Anh cũng ghi được bàn thắng đầu tiên cho đội, từ một cú đá phạt, và cũng thực hiện cú kiến thiết ăn bàn đầu tiên, cho Landon Donovan trong hiệp hai. Những bàn thắng này đã đem về chiến thắng 2-0 cho đội bóng, và đưa đội vào trận chung kết SuperLiga Bắc Mỹ với CF Pachuca vào ngày 29 tháng 8.


    Beckham ghi bàn thắng nổi tiếng từ khoảng cách 70 yard cho LATrong trận chung kết SuperLiga với Pachuca, Beckham đã bị chấn thương ở đầu gối phải, và phim chụp MRI cho thấy anh bị bong gân dây chằng bên giữa và sẽ phải vắng mặt trong sáu tuần. Anh quay trở lại trong trong nhận chung kết trên sân nhà của mùa giải. Galaxy thua trong trận đấu thêm vào ngày 21 tháng 10, trong trận chung kết MLS của mùa giải, thua 0-1 trước Chicago Fire. Beckham đã chơi từ băng ghế dự bị, kết thúc mùa giải của anh với thành tích 8 trận (5 trong giải), một bàn thắng (0 trong giải), và ba pha kiến thiết (2 trong giải).

    Beckham đã tập huấn với Arsenal từ ngày 4 tháng 1, 2008 tròng vòng 3 tuần, cho đến khi quay trở lại LA Galaxy để tập huấn chuẩn bị cho mùa giải.

    Beckham đã ghi bàn thắng đầu tiên tại giải quốc gia với Galaxy vào ngày 3 tháng 4 trong trận với đội San Jose Earthquakes vào phút thứ chín.

    Vào ngày 24 tháng 5, 2008, L.A. đánh bại Kansas City Wizards 3-1. Trong trận đấu đó, Beckham đã ghi một bàn thắng ngoạn mục từ khoảng cách 70 yard. Bàn thắng này là lần thứ hai trong sự nghiệp của Beckham khi anh ghi bàn từ phía sân nhà và lần này còn xa hơn bàn thắng nổi tiếng năm 1996 từ vạch giữa sân trong trận đấu với Wimbledon.


    AC Milan:

    Ngày 19 tháng 12 năm 2008, sau nhiều lời khẳng định trên báo giới, Beckham đã gia nhập Milan dưới hình thức cho mượn, hợp đồng kép dài từ tháng 1 năm 2009 cho đến hết mùa giải (hè 2009)


    Thi đấu quốc tế:

    Beckham khi làm đội trưởng tuyển Anh.Beckham xuất hiện lần đầu tiên trong đội tuyển bóng đá quốc gia Anh vào ngày 1 tháng 9, 1996, trong trận tranh suất dự World Cup với Moldova. Anh đã trở thành cầu thủ được lựa chọn số 1 trong đội hình United trong mùa giải 1996–97, giúp họ giữ được ngôi vị vô địch Premier League, và được bầu làm Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất năm của PFA bởi đồng nghiệp của mình.

    Beckham đã có mặt trong tất cả các trận đấu vòng loại của đội tuyển Anh cho FIFA World Cup 1998 và là một phần của đội tuyển Anh trong vòng chung kết tại Pháp, nhưng huấn luyện viên Glenn Hoddle của đội tuyển đã công khai cáo buộc anh không tập trung cho giải đấu, và anh đã không nằm trong đội hình xuất phát trong cả hai trận đầu tiên của đội tuyển Anh. Anh được chọn đá chính trong trận đấu thứ ba với Colombia và ghi được bàn thắng từ pha đá phạt cự ly xa trong chiến thắng 2–0, và cũng là bàn thắng đầu tiên cho đội tuyển Anh.

    Trong vòng hai (16 đội) của giải đấu đó, anh bị nhận thẻ đỏ trong trận đấu của Anh gặp Argentina. Beckham, sau khi bị Diego Simeone phạm lỗi, đã đá lại anh này vào đùi. Simeone sau đó thừa nhận đã cố tình khiến Beckham bị đuổi bằng cách giả vờ thái quá đối với cú đá đó và sau đó, cùng với đồng đội, đã yêu cầu trọng tài phải đuổi Beckham ra sân. Trận đấu kết thúc với tỷ số hòa và Anh bị thua trong lượt đá penalty. Nhiều cổ động viên và nhà báo đã đổ lỗi cho anh về thất bại của đội tuyển Anh và anh trả thành mục tiêu của sự chỉ trích và dè bỉu, trong đó có việc treo một hình nộm ở bên ngoài một quán rượu ở London, và tờ báo Daily Mirror đã in bảng phóng phi tiêu với hình anh in ở hồng tâm. Beckham cũng nhận được lời đe dọa sẽ giết sau World Cup.

    Sự lạm dụng mà Beckham phải hứng chịu từ những cổ động viên đội tuyển Anh lên đến đỉnh điểm khi đội Anh thất bại 2–3 trước đội tuyển Bồ Đào Nha trong Euro 2000, trận đấu mà Beckham đã kiến thiết cả hai bàn thắng, khi một nhóm cổ động viên Anh mắc nhiếc anh trong suốt trận đấu. Beckham đã đáp trả bằng cử chỉ một ngón tay và, trong khi cử chỉ thu hút một số lời chỉ trích, nhiều tờ báo trước đó khích lệ sự dèm pha, đã yêu cầu độc giả của họ dừng việc này lại.

    Vào ngày 15 tháng 11, 2000, sau sự từ chức huấn luyện viên của Kevin Keegan vào tháng 10, Beckham được tiến cử làm đội trưởng bởi huấn luyện viên tạm quyền Peter Taylor, và sau đó giữ được vai trò này dưới thời vị huấn luyện viên mới Sven-Göran Eriksson. Anh giúp đội tuyển Anh vượt qua vòng loại FIFA World Cup 2002, với màn trình diễn ấn tượng trong đó có trận thắng 5–1 trước Đức tại Munich. Bước cuối cùng trong sự chuyển biến của Beckham từ tên tội đồ thành người hùng là vào trận hòa 2–2 của đội tuyển Anh trước đội tuyển Hy Lạp vào ngày 6 tháng 10, 2001. Đội Anh cần phải thắng hoặc hòa thì mới có quyền tham dự World Cup, nhưng đã bị dẫn trước 2–1 khi thời gian còn lại rất ít. Toàn bộ đội bóng chơi khá nghèo nàn, và chỉ có màn trình diễn của Beckham mới truyền được cảm hứng cho đồng đội. Khi Teddy Sheringham bị phạm lỗi cách khu vực cấm địa của Hy Lạp 7 mét, đội Anh được hưởng quả đá phạt và Beckham đã đảm bảo cho một suất của đội tuyển Anh tại vòng chung kết bằng một cú đá cong theo đúng kiểu của Beckham. Một thời gian ngắn sau đó, anh được bầu chọn là Nhân vật thể thao của năm của BBC cho năm 2001. Anh một lần nữa kết thúc với vị trí thứ hai, sau Luís Figo của Bồ Đào Nha, trong cuộc bầu chọn Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA.

    Anh gần như đạt đến đỉnh cao phong độ vào thời điểm FIFA World Cup 2002 và đã chơi trận đầu tiên với đội Thụy Điển. Beckham đã ghi bàn ấn định chiến thắng trong trận gặp Argentina bằng cú sút penalty, khiến Argentina không thể đi đến vòng đấu loại trực tiếp. Đội Anh bị đá văng khỏi giải tại trận tứ kết bởi đội tuyển vô địch năm đó, Brasil. Tháng tiếp theo, tại buổi khai mạc Đại hội thể thao khối thịnh vượng chung 2002 tại Manchester, Beckham đã hộ tống Kirsty Howard khi cô biếu Cây gậy Jubilee cho Nữ hoàng.

    Beckham đã chơi trong tất cả các trận đấu của đội tuyển Anh tại Euro 2004, nhưng giải đấu là sự thất vọng đối với anh. Anh đã có một cú sút penalty bị chặn đứng trong trận thất bại 2-1 trước đội tuyển Pháp và sút hụt một trái khác trong lượt trận penalty trong trận tứ kết với Bồ Đào Nha. Anh đã thua lượt trận đó và rời khỏi giải.

    Beckham trở thành Đại sứ thiện chí UNICEF vào tháng 1 năm 2005 và tham dự trong cuộc tiến cử thành công thành phố London đăng cai Olympic 2012. Vào tháng 10 năm 2005, việc bị đuổi khỏi sân trong trận gặp Áo đã khiến Beckham trở thành đội trưởng đội tuyển Anh đầu tiên bị đuổi khỏi sân và cầu thủ đầu tiên (cũng là duy nhất) bị đuổi khỏi sân hai lần khi chơi cho đội tuyển Anh. Anh đã làm đội trưởng cho đội tuyển lần thứ 50 trong trận giao hữu quốc tế với Argentina tháng sau đó.

    Trong trận đấu mở màn của đội tuyển Anh gặp Paraguay vào ngày 10 tháng 6, 2006 cú sút phạt của Beckham đã dẫn đến bàn phản lưới nhà của Carlos Gamarra, và Anh thắng 1-0. Trong trận đấu kế tiếp của đội tuyển, đấu với Trinidad và Tobago vào ngày 15 tháng 6, 2006, cú căng ngang của Beckham vào phút thứ 83 đã giúp Peter Crouch ghi bàn, đưa Anh dẫn trước 1-0. Beckham đã có một cú kiến thiết khác giúp Steven Gerrard ghi bàn. Cuối trận họ chiến thắng với tỷ số 2-0. Anh nhận được danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu của nhà tài trợ giải Budweiser.

    Trong trận đấu thứ hai của Anh với đội tuyển Ecuador, Beckham ghi bàn từ một cú đá phạt vào phút thứ 59, trở thành cầu thủ Anh đầu tiên ghi bàn trong ba kỳ World Cups, và đưa đội tuyển Anh đến chiến thắng 1-0 và một suất tại vòng tứ kết. Anh bị bệnh trước trận đấu và nôn mửa vài lần do mất nước và đau yếu sau khi ghi bàn thắng ấn định chiến thắng.

    Trong trận tứ kết gặp Bồ Đào Nha, Beckham bị thay ra do chấn thương ngay sau khi hiệp hai bắt đầu và đội tuyển Anh thua trận đấu đó trên chấm phạt đền (3-1), tỷ số là 0-0 sau hai hiệp phụ. Sau khi bị thay ra, Beckham đã mất bình tĩnh và xúc động vì không thể chơi tiếp, và đã khóc.

    Một ngày sau khi tuyển Anh bị loại khỏi World Cup, Beckham đã có lời bình luận trong buổi họp báo nói rằng anh sẽ không làm đội trưởng đội tuyển Anh nữa, nói rằng, "Đó là một vinh dự và đặc ân của tôi để làm đội trưởng cho đất nước tôi, nhưng sau khi đã làm đội trưởng 58 trận trong 95 trận đấu của tôi [58], tôi cảm thấy đã đến lúc nhường lại chiếc băng đội tưởng khi chúng tôi bước vào thời đại mới của Steve McClaren". Người thay thế anh làm đội trưởng là đội trưởng đội Chelsea, John Terry.

    Đã không còn làm đội trưởng sau World Cup, Beckham bị huấn luyện viên mới Steve McClaren bỏ rơi hoàn toàn khi lựa chọn cầu thủ cho đội tuyển Anh vào ngày 11 tháng 8 năm 2006. McClaren nói rằng ông đang "hướng tới một hướng đi khác" với đội bóng, và rằng Beckham "không nằm trong đó". McClaren đã nói rằng Beckham có thể sẽ lại được gọi trong tương lai. Shaun Wright-Phillips, Kieran Richardson và cầu thủ đã thay cho Beckham trong World Cup, Aaron Lennon, đều được gọi, mặc dù McClaren cuối cùng lại đưa Steven Gerrard vào vị trí đó.

    Beckham có cú sút phạt trong trận đấu với Brasil giúp John Terry ghi bàn.Vào ngày 26 tháng 5 năm 2007, Steve McClaren thông báo rằng Beckham sẽ được gọi lại vào đội tuyển Anh lần đầu tiên kể từ khi từ bỏ chức đội trưởng. Beckham bắt đầu bằng trận gặp Brasil trong trận đấu đầu tiên của Anh tại Sân vận động Wembley mới và có màn trình diễn tích cực. Trong hiệp thứ hai anh đã kiến thiết cho đội trưởng John Terry ghi bàn. Dường như đội Anh sẽ có được chiến thắng trước Brasil, nhưng cầu thủ trẻ Diego đã cân bằng tỷ số trong những phút bù giờ. Trong trận tiếp theo của Anh trong vòng loại Euro 2008 gặp Estonia, Beckham đã có hai bàn kiến thiết đặc trưng cho Michael Owen và Peter Crouch, giúp Anh thắng với tỷ số 3-0.

    Beckham đã kiến thiết ba trong bốn bàn thắng của Anh trong hai trận đấu đó, và bắt đầu bày tỏ mong muốn tiếp tục chơi cho đội tuyển Anh sau khi chuyển sang MLS.

    Vào ngày 22 tháng 8, 2007, Beckham đã chơi trong trận giao hữu giữa Anh và Đức, trở thành cầu thủ đầu tiên từng chơi cho đội tuyển Anh khi thi đấu cho một câu lạc bộ không thuộc châu Âu. Vào ngày 21 tháng 11, 2007, Beckham có được trận đấu thứ 99 trong trận với Croatia, kiến tạo bàn thắng cho Peter Crouch để kết thúc trận đấu với tỷ số 2-2. Sau trận thua 2-3, đội Anh không thể vượt qua vòng loại Euro 2008. Mặc cho điều này, Beckham nói rằng anh không có kế hoạch từ giã đội tuyển và muốn tiếp tục chơi cho đội tuyển quốc gia. Sau khi bị Capello bỏ qua trong trận giao hữu với Thụy Sĩ, mà nếu anh thi đấu sẽ là trận thứ 100, Beckham thừa nhận rằng anh không đủ phong độ vào thời điểm đó, vì anh đã không chơi một trận đấu chính thức nào trong ba tháng. Vào ngày 20 tháng 3 năm 2008, Beckham được gọi lại vào đội tuyển Anh cho trận giao hữu với Pháp vào ngày 26 tháng 3. Beckham trở thành cầu thủ Anh thứ năm thi đấu 100 trận. Fabio Capello đã ngỏ ý vào ngày 25 tháng 3 năm 2008 rằng Beckham có một tương lai dài hạn trong chiến lược của ông cho vòng loại sắp tới của World Cup 2010. Vào ngày 11 tháng 5 năm 2008, huấn luyện viên Fabio Capello đã ghi tên Beckham vào 31 cầu thủ trong đội tuyển Anh để gặp Hoa Kỳ tại sân Wembley vào ngày 28 tháng 5 trước trận đấu chính thức lượt đi với Trinidad và Tobago vào ngày 1 tháng 6, và Beckham lại một lần nữa được trao băng đội trưởng.


    Danh hiệu và giải thưởng thể thao:

    Cá nhân:

    Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất năm của PFA: 1997
    Có tên trong đội hình hay nhất FIFA World Cup 1998
    Đứng thứ hai danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA: 1999, 2001
    Giành giải Cầu thủ xuất sắc nhất năm các câu lạc bộ của UEFA: 1999
    Vào vòng cuối cùng giải Cầu thủ xuất sắc nhất năm các câu lạc bộ UEFA: 2001
    Cá nhân xuất sắc nhất năm của BBC Sports: 2001
    Có tên trong danh sách FIFA 100 của Pelé về các cầu thủ còn sống[73].

    Câu lạc bộ:

    Manchester United:

    Premier League - Vô địch (6): 1995–96, 1996–97, 1998–99, 1999–00, 2000–01, 2002–03
    Premier League - Đứng nhì: 1994–95, 1997–98
    Cúp FA Vô địch (2): 1996, 1999
    Cúp FA Đứng nhì: 1995
    UEFA Champions League Vô địch: 1998–99
    Cúp liên lục địa: 1999
    Siêu cúp UEFA Đứng nhì: 1999
    Community Shield Vô địch (4): 1993, 1994, 1996, 1997
    Community Shield Đứng nhì: 1998, 2000, 2001
    Cúp trẻ FA Vô địch: 1992

    Real Madrid:

    Vô địch Primera División: 2006–2007
    Supercopa de España: 2003
    LA Galaxy
    SuperLiga Đứng nhì: 2007


    Danh hiệu đặc biệt ngoài thể thao:

    Được phong Hiệp sĩ trong Huân chương Đế quốc Anh do Nữ hoàng Elizabeth II trao tặng năm 2003
    Làm "Đại sứ thiện chí" của Quỹ nhi đồng Liên hợp quốc (UNICEF) (2005-nay)
    Được bầu làm "Đại sứ vĩ đại nhất của Anh" tại giải thưởng Người Anh vĩ đại 2007.
    Là một trong "[[Anh hùng và Biểu tượng Time 100" của tạp chí Time
    Được ghi danh trong Forbes đứng thứ 15 trong danh sách những người nổi tiếng có ảnh hưởng nhất năm 2007, "The Celebrity 100''
    Liệt kê bởi Arena đứng thứ nhất trong danh sách 40 người đàn ông có ảnh hưởng nhất lứa tuổi dưới 40 ở Anh năm 2007.

    Last edited by Kim_XIII; 28-09-2009 at 03:37 AM.
    :ga2::kinh::bien:

  2. The Following 9 Users Say Thank You to Phong™ For This Useful Post:


  3. #2
    Gia nhập
    Feb 2009
    Nơi cư ngụ
    Old Trafford - Nhà Hát Của Những Giấc Mơ
    Trả Lời
    1.158
    Thanks
    325
    Thanked 285 Times in 166 Posts
    Pe$ Pe$
    0

    Mặc định

    Cristiano Ronaldo
    Cristiano Ronaldo, tên đầy đủ là Cristiano Ronaldo dos Santos Aveiro, sinh ngày 5 tháng 2 năm 1985 tại Funchal, Madeira, Bồ Đào Nha. Anh hiện là cầu thủ của câu lạc bộ bóng đá Real Madrid và là đội trưởng của đội tuyển bóng đá quốc gia Bồ Đào Nha. Vào ngày 1 tháng 7 năm 2009, anh đã chuyển từ Manchester United sang câu lạc bộ mới với hợp đồng chuyển nhượng trị giá 80 triệu bảng Anh (94 triệu €, 132 triệu US$) đưa Ronaldo trở thành cầu thủ đắt giá nhất trong lịch sử bóng đá.

    Ronaldo bắt đầu sự nghiệp với vai trò cầu thủ trẻ của đội CD Nacional và thành công trong đội bóng giúp anh có được hợp đồng chuyển sang Sporting Clube de Portugal hai mùa bóng sau. Tài năng bộc lộ sớm của Ronaldo đã lọt vào mắt xanh của huấn luyện viên Manchester United Alex Ferguson và ông đã ký hợp đồng với cầu thủ 18 tuổi này với giá 12,24 triệu bảng Anh vào năm 2003. Đến mùa bóng sau, Ronaldo giành được cúp vô địch ở cấp câu lạc bộ đầu tiên của mình, FA Cup, và tiến đến trận chung kết UEFA Euro 2004 với Bồ Đào Nha, trong đó anh đã ghi được bàn thắng quốc tế đầu tiên của mình.

    Vào năm 2008, Ronaldo giành được danh hiệu UEFA Champions League đầu tiên, và được bầu chọn là cầu thủ xuất sắc nhất trận chung kết. Anh cũng được bầu chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFPro và Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA, cùng với việc trở thành cầu thủ Manchester United đầu tiên giành được Quả bóng vàng trong vòng 40 năm.

    Người ba lần giành Quả bóng vàng Johan Cruyff đã phát biểu trong một cuộc phỏng vấn vào ngày 2 tháng 4 năm 2008, "Ronaldo còn giỏi hơn George Best và Denis Law, hai cầu thủ xuất sắc và vĩ đại trong lịch sử United"

    Bắt đầu sự nghiệp


    Cristiano Ronaldo bắt đầu chơi bóng khi mới ba tuổi, và khi anh bắt đầu học tại trường tiểu học lúc 6 tuổi, niềm đam mê với môn thể thao này của anh càng rõ hơn. Đội bóng ưa thích của Ronaldo là SL Benfica mặc dù anh sớm gia nhập đội bóng được coi là kình địch của họ, Sporting. Anh bắt đầu chơi cho đội nghiệp dư, Andorinha, khi anh mới 8 tuổi. Năm 1995, lúc được 10 tuổi, danh tiếng của Ronaldo bắt đầu lớn dần lên tại Bồ Đào Nha. Hai câu lạc bộ hàng đầu của vùng Madeira là CS Marítimo và CD Nacional đều chú ý đến anh. Marítimo, một đội bóng lớn, đã bỏ lỡ cuộc gặp với Rui Santos, người quản lý của Ronaldo tại Andorinha, và theo đó, Ronaldo gia nhập Nacional. Sau những thành công có được tại Nacional, Ronaldo đã có 3 ngày thử việc với Sporting rồi sau đó gia nhập câu lạc bộ một cách âm thầm.

    Sporting Lisbon

    Ronaldo gia nhập cùng với các cầu thủ trẻ khác của Sporting luyện tập ở Alcochete, nơi mà anh nhận được sự hướng dẫn của đội 1. Trong vài tháng đầu tiên ở Lisbon, anh đã phải tự bảo vệ mình với các cầu thủ điạ phương khác vì họ chế giễu anh với giọng nói Madeiran của anh. Sự trưởng thành của anh bộc lộ nhanh chóng cũng cản trở sự phát triển của anh tại câu lạc bộ. Tuy nhiên, Ronaldo cuối cùng lại trở thành cầu thủ duy nhất trong lịch sử câu lạc bộ Sporting chơi cho đội U 16, U17, U 18, đội hình B và đội 1 trong một mùa giải. Sporting nhận ra rằng Ronaldo cần nhiều hỗ trợ hơn và thu xếp cho mẹ của anh để gia nhập câu lạc bộ. Anh ghi 2 bàn trong trận đấu giữa Sporting và Moreirense. Anh cũng được đề cao trong chức vô địch của đội U17 Bồ Đào Nha.

    Anh được người ta đặt cho một biệt danh - " Patrick Kluivert" bởi anh rất mạnh mẽ và có kỹ thuật siêu hạng giống với cựu tiền đạo của đội tuyển Hà Lan . Ronaldo cũng gây ấn tượng lớn với giới hâm mộ sau màn trình diễn cho đội tuyển Bồ Đào Nha tại giải vô địch U19 Châu âu tổ chức tại Liechtenstein.

    Được công nhận như một tài năng thực thụ , rất nhiều CLB như Liverpool hay Chelsea để ý , rất nhiều CLB lớn ở Bồ Đào Nha cãi cọ nhau về việc ký hợp đồng với Ronaldo . Mặc dù những CLB rất nổi tiếng lúc đó và có thể đưa anh đến đỉnh cao của sự nghiệp như Porto hay Boavista tìm đến với anh nhưng việc chơi cho Sporting Lisbon lúc đó đối với anh là sự lựa chọn duy nhất - nơi đã dìu dắt anh bước những bước tiến đầu tiên của con đường sự nghiệp.

    Do có mối quan hệ khá tốt với Sporting Lisbon nên Manchester United là sự lựa chọn số một cho việc chuyển nhượng này. Mọi thứ trở nên thuận lợi hơn khi Cristiano gây ấn tượng trong trận giao hữu vào tháng 8 khi giúp Sporting Lisbon dành chiến thắng 3-1 trước Manchester United và anh là người tạo nên hai cơ hội và sau đó anh đã gây dư luận rất mạnh trong phòng thay đồ với các cầu thủ United. Sau trận đấu họ đã giục Sir Alex Ferguson kí hợp đồng với Ronaldo , những cầu thủ của United thực sự đánh giá cao khả năng của anh.

    Đối với bóng đá Anh lúc đó , 12,24 triệu bảng là giá cao nhất để mang về một cầu thủ trẻ như Cristiano Ronaldo.Thêm một lần nữa giới truyền thông phải gây xôn xao dư luận.Sự ra đi của David Beckham tới Real Madrid đã để lại chiếc áo số 7 huyền thoại và chính Sir ALex Ferguson đã quyết định trao chiếc áo số 7 vào tận tay Ronaldo-một tài năng của thế hệ mới. Với Manchester United thì số 7 đã đi vào huyền thoại với những cầu thủ xuất sắc như David Beckham , King Eric Cantona , Bryan Robson hay George Best. Tại Old- Traffort , một số 7 mới - hy vọng làm nên lịch sử của MU.

    Manchester United
    Ferguson quyết định rằng ông muốn Ronaldo cho đội bóng, người sẽ thay thế cho vị trí tiền vệ cánh phải của David Beckham chuyển sang chơi cho Real Madrid để lại; Ronaldo gia nhập với mức chuyển nhượng 12.24 triệu bảng, trở thành cầu thủ Bồ Đào Nha đầu tiên của câu lạc bộ. Ronaldo được giao mặc áo số 7 khi mới chuyển đên, số áo đã từng thuộc về những huyền thoại vĩ đại của Manchester United như George Best, Bryan Robson, Eric Cantona, và David Beckham. Ronaldo lúc đầu hổi về số 28, số áo mà anh mặc tại Sporting, vì anh không muốn phải chịu sức ép trước sự mong đợi của mọi người về chiếc áo số 7. "Sau khi gia nhập, huấn luyện viên hỏi tôi về số áo mà tôi thích. Tôi nói 28. Nhưng Ferguson thì bảo không, cậu phải mặc áo số 7 và chiếc áo nổi tiếng đó đã là nguồn động lực đáng kể. Tôi bị ép buộc phải sống vì danh dự

    Ronaldo chơi trận đầu tiên cho Manchester United khi anh được thay vào sân ở phút thứ 60 trong trận đấu với Bolton Wanderers tại Old Trafford, trận đó Manchester United đã thắng với tỉ số 4-0. Vào ngày 29 tháng 10 năm 2005, Ronaldo ghi bàn thắng thứ 1000 của Manchester United tại giải ngoại hạng, trong trận thua 1-4 trước Middlesbrough. Anh lập được 2 cú đúp trong tháng 2, với 2 bài trên sân nhà trong trận đấu với Fulham, một cú đúp khác tại Fratton Park, và bànt thắng trong trận đấu với Wigan là bàn thắng thứ 8 của anh tại giải ngoại Hạng. Vào ngày 26 tháng 2 năm 2006, Ronaldo được đá chính trong trận chung kết Carling Cup với Wigan tại sân vận động Millenium ở Cadiff, và ghi bàn thắng nâng tổng số bàn thắng tại mua giải của anh lên con số 10. Anh nhận được danh hiệu FIFPro Special Young Player of the Year năm 2005, giải thưởng duy nhất được khán giả bình chọn. Anh cũng nhận được danh hiệu tương tự vào năm 2006. Anh được xếp hạng thứ 20 trong bảng xếp hạng Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA.

    Vào năm 2006, vụ va chạm giữa anh và Ruud van Nistelrooy tại sân tập ở Carrington đã khiến nhiều người nghi ngờ về khả năng ở lại đội bóng của họ. Tuy nhiên, Ronaldo đã ký một bản hợp đồng mới với United đến năm 2010.

    Vào ngày 11 tháng 6 năm 2009, Manchester United đã chấp nhận một "đề nghị vô điều kiện với giá 80 triệu bảng" từ Real Madrid để được mua Ronaldo sau khi anh một lần nữa bày tỏ ý định rời câu lạc bộ. Một đại diện của gia đình Glazer xác nhận rằng Ferguson hoàn toàn không đoái hoài đến việc mua bán này.

    Sau khi người học trò cưng đã chuyển sang Real Madrid, HLV Ferguson ca ngợi CR7 "Ronaldo là một cầu thủ thiên tài và cậu ấy hoàn toàn có thể phát triển hơn nữa trong một vài năm tới. Có thể một ngày nào đó Ronaldo sẽ trở lại với MU. Trong bóng đá, bạn không thể nói trước điều gì cả. Ronaldo thực sự yêu MU, trong 6 năm thi đấu ở đây, cậu ấy chưa bao giờ bỏ lỡ một buổi tập. Ronaldo đến Real lúc này là chuyện hết sức bình thường bởi cậu ấy phải chọn đúng CLB cho từng thời điểm trong sự nghiệp".
    Real Madrid C.F.
    Vào ngày 26 tháng 6 năm 2009, Real Madrid xác nhận rằng Ronaldo gia nhập câu lạc bộ vào ngày 1 tháng 7 năm 2009, sau khi đã đồng ý các điều khoản và ký hợp đồng kéo dài sáu năm. Người ta tin rằng hợp đồng Ronaldo sẽ trị giá 13 triệu euro một mùa và sẽ có điều khoản chuộc hợp đồng trị giá 1 tỷ euro. Lễ ra mắt chính thức của Ronaldo tại Real Madrid đã được tổ chức vào ngày 6 tháng 7 năm 2009, số áo mà anh được nhận là số 9, người mang số áo này gần đây nhất là Javier Saviola. Người trao cho anh chiếc áo đấu là huyền thoại của Madrid Alfredo di Stéfano. Ronaldo được 80.000 fan hâm mộ chào đón trong buổi lễ ra mắt tại Sân vận động Santiago Bernabéu, vượt qua kỷ lục cũ của Diego Maradona là 75.000 fan khi ra mắt tại Ý, sau khi anh chuyển từ Barcelona sang Napoli năm 1984.

    Danh hiệu

    Ở câu lạc bộ Manchester United

    * Vô địch Anh: 2007 và 2008 (thứ 2: 2006)
    * Cúp FA: 2004 (chung kết: 2005, 2007)
    * Cúp Liên đoàn bóng đá Anh: 2006
    * Siêu cúp bóng đá Anh: 2007
    * UEFA Champions League: 2008
    * FIFA Club World Cup : 2008-2009

    Ở đội tuyển quốc gia Bồ Đào Nha

    * Hạng nhì Giải vô địch bóng đá châu Âu 2004

    Các danh hiệu cá nhân

    * Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA: 2008
    * Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Hiệp hội các cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp: 2007 và 2008
    * Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất năm của Hiệp hội các cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp: 2007
    * Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Hiệp hội các nhà báo viết về bóng đá: 2007 và 2008
    * Cầu thủ Bồ Đào Nha xuất sắc nhất năm: 2007
    * Quả bóng vàng châu Âu: 2008
    * Quả bóng bạc châu Âu: 2007
    * Chiếc giầy vàng Châu Âu 2008
    * Vua phá lưới và cầu thủ xuất sắc ở Champions League: 2008.
    * Onze bạc: 2007
    * Hạng ba giải Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA: 2007

    Nguồn: Wikipedia
    Last edited by NKazzle Lee; 16-08-2009 at 11:13 AM.

  4. The Following 12 Users Say Thank You to NKazzle Lee For This Useful Post:


  5. #3
    Gia nhập
    Dec 2008
    Nơi cư ngụ
    ha noi
    Trả Lời
    128
    Thanks
    12
    Thanked 24 Times in 8 Posts
    Pe$ Pe$
    0

    Mặc định Ronaldo Luis Nazário de Lima






    Ronaldo Luis Nazário de Lima (phát âm: [xo'nawdʊ lu'iz na'zaɾjʊ dʒi 'limɐ]; sinh 22 tháng 9 năm 1976 tại Rio de Janeiro), thường được biết với tên Ronaldo, là một cầu thủ bóng đá người Brasil. Hiện anh đang chơi cho câu lạc bộ Corinthians của Brasil. Ronaldo có biệt danh là "Người ngoài hành tinh" (tiếng Bồ Đào Nha: O Fenômeno, tiếng Tây Ban Nha: El Fenómeno). Vua bóng đá Pelé đã xếp Ronaldo vào danh sách 125 cầu thủ còn sống xuất sắc nhất tháng 3 năm 2004. Năm 1999, tạp chí World Soccer xếp anh đứng hạng 9 trong danh sách 100 cầu thủ hay nhất thế kỉ 20. Năm 2007 tạp chí France Football đã bầu anh vào đội hình 11 cầu thủ giỏi nhất mọi thời đại.

    Ở vị trí tiền đạo, Ronaldo có được nhiều thành công trên đấu trường quốc tế: vô địch World Cup 1994 và World Cup 2002 cùng đội tuyển Brasil. Với 15 bàn thắng qua 3 kì World Cup, Ronaldo đang giữ kỉ lục ghi bàn tại đấu trường bóng đá lớn nhất này. Anh cùng với Zinedine Zidane là hai cầu thủ có nhiều danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA nhất với 3 lần (Ronaldo được giải này vào các năm 1996, 1997 và 2002). Anh cũng có 2 Quả bóng vàng châu Âu trong bộ sưu tập giải thưởng cá nhân của mình.

    Tuy nhiên sự nghiệp của Ronaldo cũng gắn liền với những chấn thương đầu gối, cho đến nay anh đã trải qua 2 cuộc giải phẫu lớn và rất nhiều chấn thương nhỏ. Ngày 14 tháng 2 năm 2008, anh bị đứt gân đầu gối phải trong trận Milan gặp Livorno. Nhiều người cho rằng sau chấn thương này (phải nghỉ dưỡng ít nhất là 9 tháng), anh sẽ phải kết thúc sự nghiệp thi đấu của mình[1].
    Tiểu sử

    Ronaldo sinh ngày 18 tháng 9[2] năm 1976 tại bệnh viện Sao Francisco Javier, thành phố Rio de Janeiro, Brasil. Gia đình anh nghèo, sống ở khu ngoại ô Bento Ribeiro, đây là nơi anh làm quen với bóng đá đường phố từ tuổi ấu thơ.

    Lúc nhỏ anh không ham học nhưng rất mê đá bóng. Anh thường nói: "Tại Brasil, đường phố là trường đại học tốt nhất mà bạn có thể theo học". Gia đình anh khá bất ổn, cha mẹ ly dị vào năm anh 17 tuổi. Lúc ấy Ronaldo chơi cho Cruzeiro và là người kiếm tiền nuôi gia đình. Tài năng bóng đá của anh phát triển rất sớm, năm 20 tuổi trở thành cầu thủ trẻ nhất đoạt danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA và năm sau là cầu thủ trẻ nhất đoạt Quả bóng vàng châu Âu. Vì có khả năng dẫn bóng đi lắt léo với tốc độ cao, Ronaldo được báo giới đặt cho biệt danh "Người ngoài hành tinh".

    Năm 1994, anh đá cho câu lạc bộ PSV Einhoven ở vị trí tiền đạo. Sau đó là FC Barcelona, Inter Milan, Real Madrid bằng những cuộc chuyển nhượng đình đám. Thời gian này anh bị chấn thương liên miên nhưng cũng kịp đóng góp cho đội tuyển Brasil chiếc cúp thế giới tại World Cup 2002. Năm 2006, không được Real Madrid trọng dụng, Ronaldo chuyển sang chơi cho A.C. Milan. Tháng 4 năm 2008, gặp một chấn thương nghiêm trọng, Ronaldo phải nghỉ bóng đá ít nhất 9 tháng.

    Ronaldo đã nhiều lần đính hôn với các người mẫu nổi tiếng. Năm 1997 là cuộc tình với Suzanna nhưng đổ vỡ vào năm sau. Đến 1999, anh cưới Milene Domique, hôn nhân này kéo dài 4 năm và họ đã có chung một con trai tên Ronaldo. Năm 2005, anh đính hôn với siêu mẫu Daniela Cicarelli, nhưng không cưới vì sau đó anh lại cặp kè với Raica Oliveira. Đến 2006, sau một World Cup không mấy thành công, Ronaldo và Raica chia tay nhau. Từ đó đến nay (2007) anh sống độc thân.

    Tháng 4 năm 2008, trong thời gian nghỉ ngơi vì chấn thương, Ronaldo đã mắc phải một vụ tai tiếng với gái gọi. Cụ thể là sau khi dự khán trận đấu giữa Flamengo với Batofogo, anh đã thuê 3 gái gọi về nhà, nhưng về đến nhà mới biết cả 3 là gái giả trai. Ronaldo đã cho tiền và bảo họ về, song bọn người này đòi nhiều hơn thế. Anh không đồng ý và sau đó chuyện rùm beng trên báo chí với nhiều chi tiết giá họa, khiến cho anh phải suy sụp một thời gian. Sau vụ này, uy tín của Ronaldo xuống nhanh chóng. Một vài nhà tài trợ đã dọa chấm dứt hợp đồng với anh, UNICEF cũng tuyên bố Ronaldo không còn là đại sứ thiện chí của họ vì vụ tai tiếng này. [3]

    Biệt danh
    Tường có sơn hình Ronaldo và Ronaldinho tại Berlin

    Ngoài biệt danh "Người ngoài hành tinh" được cả thế giới biết đến, Ronaldo còn có nhiều biệt danh khác, như "Răng thỏ" (chỉ hàm răng hô của anh), "Gã béo" (xuất hiện hồi 2006 khi trọng lượng cơ thể của anh lên tới 92 kg). Lúc bé, chị gái Ronaldo do không phát âm được tên anh, đã gọi anh là "Dadado", đây cũng là tên thông dụng lúc nhỏ của anh.

    Khi nổi tiếng trong màu áo Brasil, anh và Romário hợp thành bộ đôi tiền đạo rất ăn ý, được báo giới gọi là "bộ đôi Ro - Ro". Bộ đôi Ro - Ro trong năm 1997 từng là một nỗi khiếp sợ đối với những hàng phòng thủ, thế nhưng từ năm 1998 Romário không được chơi nhiều cho tuyển vàng - xanh, cái danh hiệu này không còn được nhắc tới.

    Từ World Cup 1998 trở đi, đội tuyển Brasil nổi lên một danh hiệu khác, dùng để chỉ Ronaldo và những cái tên quan trọng khác cùng bắt đầu bằng chữ R, đó là cụm từ "Bộ 3R". Tại World Cup 1998, từ này dùng để chỉ sự có mặt của Ronaldo, Rivaldo và Roberto Carlos, 3 người đều được bầu vào đội hình xuất sắc nhất World Cup năm đó. Năm 2002, bộ 3R là Ronaldo, Rivaldo và Ronaldinho, tiếp tục có mặt trong đội hình xuất sắc của World Cup. Đến World Cup 2006, Rivaldo không đá và Robinho trở thành một trong bộ 3R. Cụm từ "bộ 3R" nổi tiếng với tuyển vàng - xanh trong một thời gian dài, nó nói lên phần nào sự ổn định về phong độ của Ronaldo, khi anh luôn được coi là trụ cột của đội bóng trong 3 kỳ World Cup.

    Kể từ mùa xuân năm 2008, sau khi Ronaldo, Kaka và Pato cùng toả sáng trên hàng tiền đạo của AC Milan trong một trận đấu với Udinese Calcio, có thêm một cụm từ: "Ka-Pa-Ro", mà báo giới dùng để chỉ bộ 3 này.

    âu lạc bộ
    Ronaldo đang điều khiển bóng trong vòng cấm địa bằng kỹ thuật cá nhân, ảnh chụp trong trận Real Madrid gặp Real Sociedad ngày 5 tháng 1 năm 2005. Đằng sau anh là Beckham số 23, Zidane số 5 và Raúl số 7

    Cũng như nhiều ngôi sao Brasil khác, Ronaldo khởi đầu sự nghiệp bóng đá không chuyên của mình trong những đội bóng đường phố. Anh chơi những trận bóng nghiêm túc đầu đời của mình tại câu lạc bộ quần vợt Valqueire và thường ở vị trí thủ môn. Nhưng huấn luyện viên Fernando dos Santos đã nhanh chóng phát hiện tài năng của Ronaldo, đưa anh vào chơi bóng đá 11 người tại câu lạc bộ Social de Ramos. Thời gian này anh ghi được 166 bàn, trong đó có trận ghi tới 11 bàn. Với sự thể hiện đó, anh được mời chơi cho São Cristóvão, một đội bóng hạng II ở Brasil.

    São Cristóvão xem như là nơi khởi đầu sự nghiệp của Ronaldo. Anh nổi tiếng ở đây từ năm 14 tuổi với những bàn thắng ấn tượng. Thời gian ở São Cristóvão, anh ghi được 36 bàn sau 54 trận đấu và rất được huấn luyện viên của đội, ông Adfredo, trọng dụng. Thế nhưng mơ ước từ nhỏ của Ronaldo là được chơi cho Clube de Regatas do Flamengo, nơi thần tượng Zico đã trở thành huyền thoại. Anh có một cơ hội để vào câu lạc bộ chủ sân Maracana vào năm 1992, nhưng trong lần tuyển chọn ấy có quá nhiều người, lại đi bộ đến trễ do không đủ tiền đi xe buýt nên Ronaldo không được để mắt tới nhiều, thậm chí không được đưa tiền xe về nhà. Trên đường về anh còn bị giật đồng hồ đeo tay. Hai chuyến đi bộ đó đã làm Ronaldo thất vọng với đội bóng thần tượng thuở ấu thơ.

    Nhưng những gì anh thể hiện tại São Cristóvão và đội tuyển U17 Brasil đã làm cho một đội bóng khác để mắt tới, đó là Cruzeiro E.C, sẽ là nơi anh bắt đầu sự nghiệp bóng đá chuyên nghiệp.

    Cruzeiro

    Năm 1993, Ronaldo chuyển sang chơi cho Cruzeiro với một hợp đồng trị giá 30.000 bảng Anh. Anh bắt đầu được trả lương và có thể dồn tâm sức vào bóng đá. Từ đó người ta thấy khả năng của Ronaldo có nhiều tiến bộ.

    Mùa giải 1993-1994, cũng là mùa giải duy nhất anh chơi cho Cruzeiro trước khi chuyển sang chơi ở châu Âu, anh ghi được 58 bàn sau 60 trận đấu, trong đó có một trận anh ghi được 5 bàn.

    PSV

    Năm 1994 sau World Cup tại Mỹ, tuy không ra sân trận nào nhưng Ronaldo đã được sự chú ý của rất nhiều câu lạc bộ châu Âu. Và PSV Einhoven đã nhanh tay có được anh bằng một hợp đồng trị giá 4 triệu bảng. Anh tự giới thiệu mình khá đau đớn với các fan của đội bóng Hà Lan bằng một cú va đầu vào cửa sân bay. Nhưng sau đó đã ghi được tới 34 bàn sau 37 trận trong mùa đầu tiên, trở thành vua phá lưới của giải: một thành tích phi thường với một cầu thủ 18 tuổi.

    Tuy nhiên ở mùa bóng 1995 - 1996, anh bị một chấn thương nặng nơi đầu gối làm cho phải thường xuyên ngồi ngoài sân. Khi ấy Inter và Barcelona đều tỏ ý muốn ký hợp đồng với ngôi sao dự bị này. Và PSV Einhoven đã nhanh chóng thương lượng với cả hai. Mùa hè năm 1996, Barcelona chính thức có được Ronaldo sau một vụ kiện tại Bosman, mà Inter Milan đã thua cuộc do không có đủ 20 triệu bảng tiền chuyển nhượng.


    Barcelona


    Ronaldo ghi bàn thắng duy nhất trong trận chung kết cúp C2 1997 giữa Barca - PSG từ chấm phạt đền, trước đó một quả pháo sáng từ pháo đài đã bay xuống gần chỗ anh

    Ngay trong mùa giải đầu tiên chơi cho Barcelona, một trong những câu lạc bộ lớn nhất thế giới, Ronaldo đã khẳng định mình là một siêu sao đích thực. Anh đã thể hiện một cách chơi bóng riêng biệt, với sự phối hợp nhuần nhuyễn giữa tốc độ và kỹ thuật cá nhân, cộng với tinh thần chiến đấu ở mức cao nhất. Trong 37 trận mà Ronaldo ghi được 34 bàn thắng, có một trận anh không thể quên đó là trận đấu với Valencia trên sân Nou Camp: anh đã lập 1 hat-trick.

    Càng ngày, Ronaldo càng nổi tiếng. Những bàn thắng của anh được chiếu đi chiếu lại nhiều lần trên khắp thế giới, trong đó nổi tiếng nhất là bàn thắng trong trận gặp Compostela ngày 13 tháng 10 năm 1996 tại giải La Liga: anh giành được bóng trên sân nhà, lừa qua 2 cầu thủ để đưa bóng vào vòng cấm địa và lách qua 2 hậu vệ nữa để sút tung lưới đối phương. Cuối giải, anh là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất. Mùa giải ấy Barcelona không vô địch La Liga, nhưng Ronaldo đã góp công lớn đưa đội này đoạt cúp Tây Ban Nha và cúp C2.

    Với những thể hiện xuất sắc trong năm đầu tiên chơi cho Barcelona F.C., Ronaldo được bạn đọc của tạp chí World Soccer bầu cho nhiều danh hiệu cao quý, trở thành Cầu thủ xuất sắc nhất trong năm. Sau đó được bầu là Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA - ở tuổi 19, anh là người trẻ nhất đoạt danh hiệu này trong lịch sử. Trong lần bình chọn cho Quả bóng vàng châu Âu, anh về hạng nhì và chỉ thua người về nhất Matthias Sammer 1 điểm.

    Năm 1997, trong khi Ronaldo đang ở Bolivia để đá cho đội tuyển quốc gia, câu lạc bộ Ý Inter Milan đã đến Barcelona để thương lượng về việc chuyển nhượng. Barcelona không chịu thoả thuận song Ronaldo đã quyết định mua lại hợp đồng trị giá 18 triệu bảng Anh để được chuyển sang chơi cho Serie A. Lại thêm một vụ kiện giữa hai đội bóng lớn và lần này FIFA đã xử Inter thắng kiện.


    Inter Milan

    Sân vận động Guiseppe Meazza (San Siro) nồng nhiệt chào đón "Người ngoài hành tinh"

    Cuộc chuyển nhượng trị giá 27 triệu bảng Anh đã đưa Ronaldo trở thành cầu thủ đắt giá nhất thế giới trong thời điểm đó. Ban đầu anh được giao cho vị trí tiền đạo với chiếc áo số 10. Rất nhiều người chờ đón anh tại Milan, và trận ra mắt của Ronaldo trên sân San Siro với đối thủ Fiorentina hồi tháng 9 - 1997 đã được phát trực tiếp đến 140 nước trên thế giới.

    Giữa năm 1997, sau một thời gian ngắn chơi tại Serie A, Ronaldo đạt tới tột đỉnh vinh quang khi thâu về tất cả danh hiệu cao quý nhất: đó là lần thứ 2 được FIFA bầu làm cầu thủ của năm và đoạt quả bóng vàng châu Âu - anh cũng là cầu thủ trẻ nhất đoạt danh hiệu này. Anh còn đoạt giải Chiếc giày vàng châu Âu 1997, giải thưởng giành cho cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất trong năm. Năm 1998, trước khi World Cup xảy ra, anh cùng các đồng đội ở Inter đoạt cúp C2 (ngày nay là UEFA Cup).

    Sau World Cup tại Pháp, Ronaldo tiếp tục ghi bàn đều đặn cho Inter nhưng thời kỳ này anh bị dính nhiều chấn thương dai dẳng. Đến ngày 21 tháng 12 năm 1999, trong một trận đấu với Lecce tại Serie A, anh bị một chấn thương gối rất nặng, phải nghỉ bóng đá một thời gian dài. Nhưng trong năm này, anh cũng có một tin vui lớn khi được bầu vào hạng 13 trong danh sách 100 cầu thủ vĩ đại nhất thế kỷ 20 của World Soccer - thứ hạng cao nhất so với những cầu thủ cùng thời, dù tính cho đến thời điểm đó anh chưa đạt được nhiều danh hiệu đồng đội cao quý.

    Đến tháng 4 năm 2000, ở trận đấu đầu tiên sau chấn thương với Lazio tại Copa Italia, anh lại bị chấn thương đầu gối sau khi ra sân được hơn 4 phút. Hai chấn thương nặng nối nhau đã buộc Ronaldo nghỉ bóng đá tới 20 tháng. Inter chấp nhận trả lương không cho anh suốt thời gian đó.

    Năm 2002, anh trở lại sân cỏ và toả sáng tại World Cup 2002. Sau World Cup anh chuyển về Tây Ban Nha chơi cho Real Madrid bằng một hợp đồng trị giá 30 triệu euro, khiến cho các cổ động viên Inter hụt hẫng và tức tối. Nhiều người đã gọi anh là "kẻ phản bội" và các cổ động viên Inter nhớ rất lâu cái sự mà họ cho là "phản bội" này (xem phần dưới). Rời Inter, Ronaldo cũng để lại một thành tích tốt khi ghi được 49 bàn sau 69 trận, trong một thời kỳ chấn thương liên miên.



    Real Madrid


    "Người ngoài hành tinh" trong màu áo Real Madrid

    "Giải ngân hà" là danh hiệu mà báo giới đặt cho Real Madrid sau khi Ronaldo gia nhập. Trước đó đội bóng đã có những cầu thủ hay nhất thế giới: Zinedine Zidane, Luís Figo, Roberto Carlos, Raul, Michael Owen. Việc Ronaldo chuyển sang chơi ở Bernabeu gây nên nhiều phản ứng, nhiều người rất hào hứng nhưng cũng có những khán giả cho rằng một đội bóng quy tụ quá nhiều siêu sao sẽ gây nhàm chán cho chính nó và các đội bóng khác. Dù vậy, Ronaldo vẫn được đón nhận nồng nhiệt tại Madrid, ban đầu anh mang áo số 11, rồi sau đó một thời gian ngắn đã chuyển sang số 9 quen thuộc - số áo trước đó là của Fernando Morientes, cầu thủ vừa bị bán đi.

    Lúc này tuy đã 26 tuổi, trải qua nhiều chấn thương nhưng Ronaldo vẫn tỏ ra rất sung sức trong màu áo "Kền kền trắng". Anh giữ hiệu suất ghi hơn 30 bàn trong những mùa giải đầu tiên. Mùa 2002 - 2003, Ronaldo cùng đồng đội đoạt chức vô địch La Liga, cũng là chức vô địch quốc gia đầu tiên của anh.
    Ronaldo ghi bàn cân bằng tỉ số 1-1 cho Real trong trận chung kết cúp Tây Ban Nha với Real Betis

    Năm 2004, Ronaldo là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất tại La Liga. Tại Champions League 2004, anh đã để lại một ấn tượng khó quên với các cổ động viên Manchester United khi ghi 3 bàn thắng (hat-trick) ngay trên sân Old Trafford (sau đó M.U. lội ngược dòng với sự toả sáng của David Beckham). Sau trận đấu này, anh được M.U. hỏi mua còn Beckham thì được Real quan tâm tới.

    Đầu năm 2006, Ronaldo được vinh dự nhận giải Chiếc giày Vàng, một giải thưởng quốc tế giành cho những cầu thủ trên 29 tuổi có những cống hiến lớn lao. Thế nhưng năm 2006 cũng là một năm mà sự nghiệp của Ronaldo gặp nhiều trắc trở. Anh có vấn đề về thể trạng (nặng hơn 90 kg - báo giới đặt cho biệt hiệu là "Gã béo"), chấn thương nhẹ nhưng nhiều, do đó không được huấn luyện viên Capello trọng dụng. Trong nửa đầu của La Liga 2006 - 2007, anh chỉ thi đấu 10 trận và ghi 1 bàn. Real Madrid quyết định đưa Ronaldo vào danh sách chuyển nhượng cấp tốc cùng với Beckham, Carlos... Cuối cùng, sau nhiều lần lấp lửng, ban lãnh đạo A.C. Milan đã đưa Ronaldo về lại San Siro bằng một hợp đồng trị giá 8 triệu bảng Anh.



    AC Milan



    Chủ tịch A.C. Milan Sylvio Berlusconi và phó chủ tịch Adriano Galliani là những người hâm mộ Ronaldo. Bỏ qua mọi nhận định của báo giới, họ tỏ ra rất trông cậy vào chân sút 31 tuổi này và ban đầu đã đặt cho anh một mức lương cao nhất câu lạc bộ. Còn Ronaldo, ban đầu cũng không làm họ thất vọng, anh đá hay trong trận ra quân vào tháng 2 năm 2007, ghi 2 bàn trong trận đấu thứ nhì chơi cho A.C. Milan.

    Tuy nhiên sự có mặt của Ronaldo tại San Siro cũng bị nhiều người phản đối, đó là các fan của Inter Milan, đội bóng cũ của anh và là đại kình địch của A.C. Milan. Trước trận derby giữa 2 câu lạc bộ này báo chí đưa tin sẽ có 3 vạn chiếc còi thổi lên từ phía khán giả của Inter khi Ronaldo chạm bóng. Điều đó không khiến anh mất tinh thần, ngược lại anh còn là tác giả của bàn mở tỉ số.

    Thời gian sau đó của mùa giải, anh ghi đủ 7 bàn sau 14 trận cùng với nhiều đường chuyền quyết định, có công lớn trong việc ổn định vị trí thứ 4 cho đội bóng, giúp Milan tập trung vào chức vô địch UEFA Champions League 2007. Thế nhưng ở những trận cuối tại Serie A, Ronaldo lại bị một chấn thương khá nặng, nó khiến anh phải nằm chơi cho đến hết mùa giải.

    Mùa bóng 2007 - 2008 là một mùa không may mắn đối với Ronaldo: anh chỉ ra sân được có 7 trận do chấn thương. Anh ngồi xem gần như hết cả nửa đầu mùa giải.

    Ngày 13 tháng 2 năm 2008, hai tuần sau khi đánh dấu xong sự tái xuất với 2 bàn thắng trong trận gặp Udinese Calcio (mà từ đó báo giới có thêm cụm từ "Ka-Pa-Ro" để chỉ bộ 3 Kaka, Alexandre Pato và Ronaldo của Milan), Ronaldo lại bị chấn thương đầu gối khi tranh bóng bổng với hậu vệ A.S. Livorno Calcio. Cuộc phẫu thuật diễn ra tại Paris thành công tốt đẹp, nhưng sẽ khiến anh phải nghỉ chơi bóng ít nhất 9 tháng, nên theo nhiều người, nó có thể là dấu chấm hết đau đớn cho sự nghiệp của Ronaldo. Pelé dự đoán rằng Ronaldo không bao giờ chơi bóng đá đỉnh cao được nữa, còn Clarence Seedorf, đồng đội của anh tại Milan, cho rằng Ronaldo không nên trở lại do đã bị chấn thương hành hạ quá nhiều. Bên cạnh đó, chủ tịch Berlusoni, huấn luyện viên Carlo Ancelotti và phó chủ tịch Galliani đều có ý muốn đợi anh bình phục chấn thương. Ban lãnh đạo Milan có ý ký thêm hợp đồng với Ronaldo nhưng anh còn do dự chưa quyết. Vài tuần sau đó, cầu thủ 3 lần đoạt danh hiệu cầu thủ giỏi nhất năm đã xuất hiện trước công chúng và nói rằng mình sẽ trở lại, đơn giản là vì vẫn còn say mê bóng đá.

    Hợp đồng của Ronaldo và AC Milan chấm dứt vào tháng 6 năm 2008, khi anh chưa bình phục chấn thương và đang lên cân. Anh trở thành cầu thủ tự do vì đội chủ sân San Siro không tỏ ý định ký tiếp hợp đồng mới.



    Corinthians


    Ngày 9 tháng 12 năm 2008, sau một thời gian luyện tập phục hồi thể lực tại Flamengo FC, Ronaldo đã làm cho các cổ động viên đội này tức giận khi ký hợp đồng với Corinthians, đội bóng kình địch của họ. Hợp đồng có thời hạn 1 năm. Ronaldo lập tức được khoác áo số 9 quen thuộc và đưa vào đội hình xuất phát. Tuy nhiên do tình trạng thể lực không tốt, anh đã phải ngồi dự bị đến tháng 3 năm 2009. Anh thi đấu trận đầu cho Corinthians vào ngày 4 tháng 3 năm 2008. Bốn ngày sau, anh ghi bàn thắng đầu tiên cho Corinthians. Tiếp theo đó là sự góp công vào chiến thắng 2 - 1 trước Sao Caetano của Ronaldo cho Conrinthians, bằng cú vô lê tuyệt hảo, anh đã từng bước tìm lại chính mình trên sân cỏ [4]. Ấn tượng nhất là cú đúp của anh trong trận Corinthians gặp Ponte Preta ngày 25-3-2009. Ronaldo ghi hai bàn thắng, trong đó có một bàn anh vượt hai hậu vệ đối phương và dứt điểm về khung thành như anh đã từng làm ngày xưa. Ronaldo đang dần hồi sinh.

    Trong trận chung kết lượt đi cúp Paulista vô địch bang Sao Paulo, Ronaldo đã làm Vua Bóng Đá Pele bẽ mặt khi nhấn chìm đội bóng cũ của ông vua này bằng 2 bàn thắng đẹp như vẽ. Sau trận đấu, Pele bình luận: "Bàn thắng đến từ người biết tận dụng cơ hội, và Ronaldo đã chứng tỏ đẳng cấp của cậu ta chỉ có ở World Cup".

    Gần đây nhất, "Quỷ lùn" Romario và tổng thống Brazil Luiz Inacio Lula da Silva đã lên tiếng kêu gọi Dunga nên triệu tập Ronaldo về đội tuyển vàng xanh. Người hâm mộ nhận định "Rất có thể Ronaldo sẽ lại chơi ở World Cup 2010 và gần hơn là Fifa Cofederation Cup 2009". Thế nhưng Dunga một lần nữa khẳng định lối đá hoa mỹ của Selecao đã không còn và thay vào đó là điệu Samba cứng ráp, ý nghĩ đó kéo theo việc Dunga loại Ronaldo ra khỏi Selecao một lần nữa.

    Sau chức vô địch Sao Paulo, Ronaldo cùng đội bóng thừa thắng xông lên và giành luôn chức vô địch Copa De Brasil, giành luôn một vé trực tiếp vào giải cúp liên đoàn các câu lạc bộ Nam Mỹ năm 2009.

    Quốc tế





    Ronaldo được xem là một công thần của tuyển Brasil khi đưa đội này đoạt danh hiệu vô địch thế giới vào năm 2002 tại Nhật Bản - Hàn Quốc, và còn nhiều danh hiệu khác. Trong sự nghiệp của anh thì những cống hiến cho tuyển vàng - xanh đã tạo nên dấu mốc quan trọng nhất.

    World Cup 1998

    Ronaldo được gọi vào đội tuyển quốc gia Brasil vào năm 1994, dự World Cup tại Mỹ nhưng không đá trận nào. Mãi đến tháng 10 năm 1995, sau khi ghi 2 bàn vào lưới tuyển Uruquay trong trận thắng đội này 2- 0, Ronaldo bắt đầu được trọng dụng. Anh trở thành một cầu thủ trụ cột trên hàng công cùng với Romário, tạo thành cặp bài trùng Ro - Ro nổi tiếng thế giới một thời. Năm 1996, anh tham dự Olympic Atlanta 1996 với tên Ronaldinho, tại giải này anh bị chấn thương mắt cá chân và Brasil đoạt huy chương đồng. Đến năm 1997, anh cùng Brasil đoạt cúp tứ hùng tại Pháp. Sau đó trở thành cầu thủ được kỳ vọng nhất tại France 98.

    Tại World Cup 1998, Ronaldo được bầu là cầu thủ chơi hay nhất giải (tính tới trước trận chung kết) với 4 bàn thắng ghi được và 4 pha chuyền bóng lập công. Bàn thắng đầu tiên anh ghi được tại World Cup là trong trận gặp Maroc. Sau đó là một cú đúp khi đối đầu với đội tuyển Chile - một đội bóng được đánh giá cao với cặp Marcelo Salas - Iván Zamorano nổi tiếng.

    Tại trận bán kết gặp đội tuyển Hà Lan - trận đấu được bầu là hay nhất trong các kỳ World Cup - Ronaldo đã ghi một bàn thắng quan trọng. Đó là một bàn thắng khó: nhận được đường chuyền của đồng đội trong sự kèm cặp của Edgar Davids và Deboe, Ronaldo đã khéo léo đẩy bóng luồn qua hai chân của Edwin van der Sar đưa bóng vào lưới. Anh cũng góp công cho chiến thắng của Brasil trong loạt sút luân lưu 11m khi hoàn thành bổn phận của mình.

    Nhưng ở trận chung kết gặp Pháp, vì một dấu hiệu không tốt về thể trạng, có tin anh sẽ ngồi ngoài sân nhưng cuối cùng ông Zagallo vẫn cho đá chính. Ronaldo đá không tốt và Brasil thất bại dưới tay đội tuyển Pháp bằng một tỉ số đậm đà: 0 - 3. Cho đến nay sự suy sụp nặng nề của Ronaldo trước trận đấu vẫn là một câu hỏi chưa có lời giải đáp chính thức[5].

    World Cup 2002

    Sau thất bại đáng tiếc tại World Cup 1998, Ronaldo trở lại đỉnh cao phong độ năm 1999 với chức vô địch Copa America. Tại giải này anh ghi được 5 bàn, nhận danh hiệu vua phá lưới. Sau 1999 là một thời gian 2 năm không chơi bóng do chấn thương nặng tại giải cấp câu lạc bộ. Mãi đến cuối năm 2001, anh trở lại khoác áo đội tuyển quốc gia trong những trận giao hữu.

    Năm 2002, huấn luyện viên Felippe Scolari ghi tên anh vào danh sách dự World Cup. Ban đầu không ai hi vọng nhiều vào Ronaldo, nhưng Scolari vẫn cho anh chơi ở vị trí trung phong, cùng với Rivaldo. Anh ghi bàn đầu tiên cho Brasil ở giải này vào lưới Thổ Nhĩ Kỳ bằng một cú vô lê đẹp mắt, từ đường tạt bóng của Rivaldo. Anh ghi thêm 1 bàn ở trận tiếp theo gặp Trung Quốc và 2 bàn tại trận cuối cùng vòng loại với Costa Rica. Ở vòng 1/8, anh tiếp tục có một bàn thắng đẹp vào lưới đội tuyển Bỉ.

    Trận bán kết gặp lại Thổ Nhĩ Kỳ, Brasil thắng 1-0 với bàn duy nhất của Ronaldo, đây là bàn thắng thứ 10 của anh tại World Cup, giúp anh ngang hàng với Pelé về số lần lập công tại giải đấu này.

    Ngày 30 tháng 6 năm 2002 trên sân Yokohama, trận chung kết giữa Brasil và Đức diễn ra. Nó trở thành một trận đấu thành công nhất của Ronaldo. Bước ngoặt của trận đấu khi Ronaldo cướp bóng từ chân cầu thủ đối phương phút 67, chuyền cho Rivaldo và đá bồi sau khi cú sút cực mạnh của tiền đạo này bị Oliver Kahn đẩy ra. Bóng bay vào lưới, là kết quả của sự giằng co quyết liệt suốt 67 phút đấu giữa hai đội tuyển được đánh giá cao nhất thế giới. Sau đó, ở phút 78, từ đường tạt vào của Kleberson và pha bỏ bóng kỹ thuật của Rivaldo, Ronaldo đánh bại thủ môn Oliver Kahn bằng một cú sút xa, để ấn định chiến thắng 2-0 cho Brasil. Cuối giải, Ronaldo giành danh hiệu vua phá lưới với 8 bàn thắng, phá vỡ mức 6 bàn của một vua phá lưới đã có từ năm 1986. Đây là chức vô địch thứ 5 của đội tuyển Brasil và là chức vô địch thứ 2 của Ronaldo (lần đầu khi anh ngồi ghế dự bị vào năm 1994).

    Với sự thể hiện xuất sắc tại World Cup, Ronaldo lần thứ 3 được bầu làm cầu thủ hay nhất trong năm của FIFA và là cầu thủ nhận giải này nhiều nhất tính cho tới thời điểm đó (năm 2005, Zidane cân bằng kỷ lục này). Ronaldo cũng có được danh hiệu Quả bóng vàng châu Âu lần thứ 2 của mình cùng năm.

    World Cup 2006

    Sau thành công vang dội ở Hàn Quốc và Nhật Bản, Ronaldo tiếp tục là một cầu thủ quan trọng trong đội tuyển Brasil, khi đó đã có thêm những ngôi sao trẻ như Ronaldinho, Kaka. Anh nhiều lần mang băng đội trưởng và tiếp tục ghi bàn thắng trong những trận giao hữu. Năm 2004, anh lập 1 hat-trick đặc biệt trong trận đấu vòng loại World Cup 2006 với đội tuyển Argentina: 3 bàn thắng đều ghi từ cú Penalty do anh mang lại[6].

    Mùa hè năm 2006, Ronaldo theo đội tuyển đến Đức tham dự World Cup 2006. Dù thể trạng nặng nề và phong độ tại cấp câu lạc bộ có vẻ xuống, anh vẫn được các tổ chức cá cược đặt cược cao nhất cho danh hiệu vua phá lưới.

    World Cup 2006 tuy là một thất bại của tuyển Brasil, nhưng cũng có thể xem là một thành công đối với Ronaldo. Sau 2 trận đấu không ghi bàn, thường phải nhường chỗ vào giữa trận cho Robinho, anh lập một cú đúp trong trận gặp đội tuyển bóng đá quốc gia Nhật Bản bằng một pha đánh đầu và một cú sút xa. Brasil lọt vào vòng 1/8, và trong trận đấu loại trực tiếp đầu tiên, Ronaldo đã ghi một bàn thắng đẹp bằng pha dẫn bóng và lừa qua thủ môn đội Ghana. Bàn thắng này cũng là bàn thắng thứ 15 tại World Cup của Ronaldo, giúp anh vượt qua Gerd Müller để trở thành chân sút xuất sắc nhất qua mọi kỳ World Cup[7].

    Sau đó Brasil không vượt qua nổi Pháp ở vòng tứ kết, một trận mà Zidane của Pháp - đối thủ cũ của anh tại World Cup 1998 - đã đá rất hay còn Ronaldo không có mấy cơ hội chạm bóng. Anh chấm dứt giải này với 3 bàn thắng và 2 pha chuyền bóng thành bàn, được trao giải chiếc giày đồng. Tuy thi đấu khá tốt nhưng anh cũng bị chỉ trích nhiều vì thừa cân (90 kg so với hồi World Cup 2002 là 82 kg), người đặc biệt nhất lo ngại cho trọng lượng của anh lúc đó là tổng thống Brasil, nhưng sự sốt sắng đó làm Ronaldo không mấy vừa lòng[8]. Dù sao thì cuối cùng, bên cạnh Ronaldinho và huấn luyện viên Carlos Alberto, Ronaldo cũng bị quy trách nhiệm cho thất bại đau đớn của đội.

    Sau cúp thế giới năm 2006, Carlos Alberto rời chức huấn luyện viên trưởng Brasil, Carlos Dunga, đồng đội cũ của Ronaldo lên thay. Và với phương châm trẻ hóa đội tuyển của Dunga, từ đó tới nay, Ronaldo không được gọi vào tuyển quốc gia một lần nào nữa.


    Hoạt động xã hội

    Tuy nổi tiếng khắp thế giới nhưng Ronaldo không tham gia nhiều hoạt động xã hội. Hoạt động ý nghĩa nhất của anh có thể kể đến việc là "đại sứ thiện chí" trong Chương trình Phát triển Liên Hiệp Quốc năm 2000 và tổ chức một chương trình từ thiện cho Israel và vùng Bờ Tây. Ngoài ra anh cũng đóng góp nhiều tiền vào quỹ cứu tế trẻ em 2 nước Palestine và Israel.

    thành tựu

    Danh hiệu cá nhân
    Cho đến nay, Ronaldo vẫn là cầu thủ trẻ nhất từng đoạt danh hiệu Quả bóng vàng châu Âu

    * Vua phá lưới World Cup 2002
    * Giải Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA do các huấn luyện viên trưởng đội tuyển quốc gia bầu chọn các năm 1996 (trẻ nhất), 1997, 2002, Á quân giải này năm 1998, hạng 3 giải này năm 2003
    * Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới các năm: 1996, 1997, 2002
    * Giải Quả bóng vàng châu Âu do các phóng viên thể thao châu Âu bầu chọn các năm 1997, 2002
    * Bóng Onze: 1997, 2002
    * Cầu thủ xuất sắc nhất UEFA: 1998
    * Chiếc giày vàng châu Âu: 1997
    * Vua phá lưới Copa America 1997
    * Vua phá lưới La Liga: 1996-1997, 2003-2004
    * Vua phá lưới giải vô địch Hà Lan: 1994-1995
    * Cầu thủ trong năm: 2002
    * Chiếc giày vàng: 2006

    Tại World Cup

    * Cầu thủ ghi bàn nhiều nhất trong các kỳ World Cup: 15 bàn sau 19 trận, 3 kỳ.
    * 2006: Chiếc giày đồng (3 bàn thắng, 1 đường chuyền quyết định)
    * 2002: Vua phá lưới (8 bàn thắng)
    * 2002: Quả bóng bạc
    * 2002: Đoạt chức vô địch
    * 1998: Quả bóng Vàng
    * 1998: Chiếc giày đồng (4 bàn thắng, 4 đường chuyền quyết định)
    * 1994: Đoạt chức vô địch (trong đội hình dự bị)

    [sửa] Tại Cúp châu lục và quốc gia

    * Brazilian Cup: Cruzeiro 1993
    * Dutch Cup: PSV Eindhoven 1996
    * Cup Winners' Cup: FC Barcelona 1997
    * Confederations Cup: 1997
    * Copa América: 1997, 1999
    * UEFA Cup: Internazionale 1998
    * Intercontinental Cup: Real Madrid 2002
    * European Super Cup: Real Madrid 2002
    * La Liga - Primera División champions: Real Madrid 2002/2003
    * Spanish Super Cup: FC Barcelona 1996, Real Madrid 2003
    * Paulista: Corinthians 2009
    * Brazilian Cup:Corinthians 2009


    Nhận xét
    Tập tin:Bao tang nhung nguoi noi tieng 049.jpg
    Ronaldo được tạc tượng tại bảo tàng Grévin

    * Zinedine Zidane (Trả lời cho câu hỏi "Ai là cầu thủ giỏi nhất mà anh từng chơi cùng?" của phóng viên) :

    «Ronaldo, nếu chơi đúng phong độ, cậu ấy là một cầu thủ ngoại hạng. Dù sự nghiệp của Ronaldo có nhiều thăng trầm vì chấn thương và cả những lý do ngoài sân cỏ, tôi vẫn ấn tượng trước những gì cậu ấy làm được. Giờ thì thật khó đoán liệu cậu ấy có lấy lại phong độ cao nhất hay không, nhưng riêng tôi thì luôn tin tưởng rằng Ronaldo sẽ làm được. Thoạt nhìn qua, kỹ thuật cá nhân của cậu ấy không có gì đặc biệt nhưng thực thế là Ronaldo có thể làm được tất cả những gì cậu ấy muốn với trái bóng. Đó là tài năng thiên phú mà không phải ai cũng may mắn có được. Ngoài ra, Ronaldo còn là một tay săn bàn vĩ đại, bóng đá ngày nay rất khó tìm được một cầu thủ như cậu ấy.[9] »

    * Paolo Maldini:

    «Tôi thấy đối đầu với anh ấy khó hơn với Maradona!»

    * Laurent Blanc:

    «Ronaldo như một quả bóng bàn, không thể kiểm soát nổi!»

    * Gary Lineker:

    «Ronaldo có thể trở thành một điều gì đó rất đặc biệt. Tốc độ chạy của cậu ấy với bóng trong chân là hình ảnh tôi chưa từng thấy, rất khác. Chơi bóng như thế cậu ấy có thể ghi bàn từ con số không.»

    * Ricardo Kaka:

    "Ronaldo không bị thay thế bởi ai cả, anh ấy là số 1."

    * Raul Gonzalez Blanco:

    «Tôi cố phân tích Ronaldo để tìm cách học hỏi cậu ấy. Cậu ấy có 1 tốc độ siêu hạng, có sức bùng nổ để bỏ rơi dễ dàng mọi hậu vệ, đó là những gì gây ấn tượng nơi tôi nhất. Thêm vào đó yếu tố kỹ thuật, quả đơn giản là tôi không ngang tầm với Ronaldo.»

    * Fabio Capello:

    «Điều tôi muốn nói bây giờ là: tôi luôn coi Ronaldo là cầu thủ giỏi nhất mà mình từng dẫn dắt. Thậm chí tôi thấy cậu ấy còn tuyệt hơn cả Marco Van Basten
    Last edited by boyhoankiem; 11-08-2009 at 02:10 PM.
    ngây thơ và trong trắng

  6. The Following 10 Users Say Thank You to boyhoankiem For This Useful Post:


  7. #4
    Gia nhập
    Feb 2009
    Nơi cư ngụ
    Old Trafford - Nhà Hát Của Những Giấc Mơ
    Trả Lời
    1.158
    Thanks
    325
    Thanked 285 Times in 166 Posts
    Pe$ Pe$
    0

    Mặc định Raul - Hồi Kết Cho Bản Tình Ca

    Raúl González Blanco
    Raúl González Blanco (sinh 27 tháng 6 năm 1977), thường được gọi ngắn là Raúl, là một tiền đạo người Tây Ban Nha và là đội trưởng CLB Real Madrid. Anh đã chơi cho đội chính Real từ 1994 đồng thời đã chơi 100 trận cho đội tuyển bóng đá quốc gia Tây Ban Nha và hiện là tay săn bàn xuất sắc nhất của đội tuyển với 44 bàn thắng. Raul đã tham dự các giải đấu World Cup 1998, Euro 2000, World Cup 2002, Euro 2004, World Cup 2006 cùng Tây Ban Nha.

    Raúl hiện cũng là tay săn bàn xuất sắc thứ 2 trong lịch sử giải đấu hàng đầu Tây Ban Nha - La Liga - với 306 bàn trong 684 trận, tất cả các bàn đều được ghi trong màu áo Real, khiến anh trở thành tay săn bàn xuất sắc thứ 2 trong lịch sử CLB. Anh được các cổ động viên Real coi là thiên thần và biểu tượng của CLB.

    Raul khoác áo số 7 tại cả CLB lẫn đội tuyển quốc gia (anh chuyển sang áo số 10 ở đội tuyển từ Euro 2000). Tại Real, Raul đã mặc áo số 7 từ lúc 19 tuổi.

    Raul, cùng với Iker Casillas, đã thực hiện bản "Hợp đồng suốt đời" cho Real Madrid, đồng nghĩa 2 cầu thủ này sẽ chơi cho CLB đến khi kết thúc sự nghiệp của họ, với điều kiện họ phải chơi được ít nhất 30 trận trong 1 mùa..

    Năm 2004, Pelé bầu anh vào danh sách FIFA 100 cầu thủ xuất sắc nhất mọi thời đại.

    Đời tư
    Raúl có một kiểu ăn mừng bàn thắng riêng biệt. Sau mỗi bàn thắng anh đều hôn lên chiếc nhẫn cưới, với ý dành tặng bàn thắng cho vợ anh, Mamen Sanz.

    Họ có với nhau 4 con trai: Jorge (đặt tên theo Jorge Valdano), Hugo (đặt tên theo thần tượng thời thơ ấu của Raúl - Hugo Sánchez) và cặp sinh đôi Héctor và Mateo.

    Anh có sở thích đọc sách, đặc biệt là sách của Arturo Pérez Reverte, nghe các thể loại nhạc Tây Ban Nha, đi săn và xem đấu bò.
    Hồi kết cho bản tình ca
    Tháng 1 năm 2009, Raúl González Blanco là tâm điểm của bóng đá Tây Ban Nha khi ra sân trong trận đấu thứ 500 tại La Liga.

    Đó là dịp để người ta tôn vinh người đội trưởng vĩ đại của Real nhưng cũng là một tín hiệu cảnh báo về những trang cuối cùng của một sự nghiệp lẫy lừng.

    Cái dự cảm ấy đang trở nên thực tế hơn bao giờ hết vào tuần qua khi một chàng trai trẻ kém Raul 10 tuổi đến từ nước Pháp có tên Karim Benzema chính thức ra mắt các cổ động viên Real.
    15 năm trước, khi Raul bắt đầu đặt dấu chân trên các sân cỏ của La Liga, Benzema mới có 7 tuổi. Như bây giờ không phải là lúc để gặm nhấm quá khứ mà phải nhìn vào thực tế, Raul đang bị đe dọa hơn ai hết tầm ảnh hưởng tại đội bóng anh đã gắn bó suốt cả một đời cầu thủ.

    Mùa bóng trước, dù đã ghi tới 18 bàn thắng trên tất cả các mặt trận, ảnh hưởng của số 7 đã không còn quá lớn. Chân sút chính của Real mùa bóng vừa qua là Higuain. Khi ấy, Huntelaar chỉ đến TBN vào mùa xuân, Van Nistelrooy bị chấn thương cả mùa bóng. Còn bây giờ tất cả đã ở trạng thái tốt nhất để chuẩn bị mùa bóng mới, cộng thêm Benzema và có thể cả Cristiano Ronaldo trên hàng công.

    Quả thật là có nhiều điều để lo ngại cho số 7 về vị trí của mình ở mùa bóng tới. Ngày nào còn khoác áo Real, Raul vẫn sẽ đeo trên tay chiếc băng đội trưởng của đội bóng. Nhưng ảnh hưởng của người đội trưởng với đội bóng của mình thế nào thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
    Florentino Perez đã bỏ ra 200 triệu euro để mang về Real những Kaka, Cristiano Ronaldo và Benzema. Họ tới đây với tư cách là những ngôi sao hàng đầu thế giới. Họ tới đây để tỏa sáng, để gặt hái những danh hiệu. Chắc chắn là họ biết tới Raul, nể trọng Raul với tư cách là những tân binh. Nhưng trên sân cỏ, Raul không phải là người chỉ huy. Và khi ảnh hưởng trên sân cỏ không còn, chiếc băng đội trưởng chỉ còn ý nghĩa về mặt hình thức. Tất nhiên còn quá sớm để nói về sự chia tay đội bóng hoàng gia của Raul nhưng dường như đó sẽ là điều khó tránh khỏi trong tương lai gần. Dù đá với bất cứ đội hình nào, dù được sắp xếp ở vị trí nào, có một thực tế là Raul khó có thể cạnh tranh với hàng loạt các ngôi sao trẻ tuổi tài năng. Raul không thể đọ được với sự sáng tạo với Kaka, không thể có những pha ngoặt bóng và sút bóng quái chiêu của Ronaldo và càng không còn sự càn lướt và bản năng ghi bàn như Higuain hay Benzema…

    Tuổi tác và phong độ là qui luật bất biến của thời gian. Những năm tháng đẹp đẽ nhất của số 7 trong màu áo trắng đã trôi qua. Rồi điều gì cũng sẽ phải có sự kết thúc. Như cuộc tình đẹp đẽ mà Raul đã gắn bó với Real Madrid từ cái tuổi 17 của mình. Giờ đã điểm cho hồi kết của bạn tình ca. Như một lời từ chào biết trước…

    Nguồn: Wikipedia, bongda24h.com.vn
    Last edited by NKazzle Lee; 16-08-2009 at 11:13 AM.

  8. The Following 4 Users Say Thank You to NKazzle Lee For This Useful Post:


  9. #5
    Avatar của Phong™
    Phong™ vắng mặt R10: Chúa tể của những con quỷ đỏ
    Gia nhập
    Dec 2008
    Nơi cư ngụ
    ._._.๑۩۞۩๑._._.
    Trả Lời
    3.540
    Thanks
    322
    Thanked 507 Times in 386 Posts
    Pe$ Pe$
    0

    Mặc định

    Zinedine Zidane


    Zinédine Yazid Zidane (còn có biệt hiệu là Zizou); sinh ngày 23 tháng 6 năm 1972 tại Marseille, Pháp), là một cầu thủ bóng đá người Pháp, từng đưa đội tuyển bóng đá quốc gia Pháp lên ngôi vô địch thế giới lần thứ nhất năm 1998. Anh được coi như một trong những cầu thủ xuất sắc nhất của mọi thời đại. Vào tháng 7 năm 2006, Zidane chính thức giã từ sự nghiệp cầu thủ với danh hiệu "Quả bóng vàng" của Giải vô địch bóng đá thế giới 2006, sau khi cùng đội tuyển Pháp đoạt danh hiệu Á quân. Anh là một trong 4 cầu thủ ghi bàn trong 2 trận chung kết World Cup. Ngoài ra Zidane còn để lại hình ảnh rất ấn tượng sau khi nhận thẻ đỏ trong trận chung kết vì húc đầu vào hậu vệ Marco Materazzi của đội tuyển Ý.

    Khởi đầu sự nghiệp tại Cannes:

    Zidane được sinh ra ở thành phố cảng Marseille của Pháp và là con trai trong một gia đình nhập cư gốc Algérie. Cha và mẹ của anh, Smail và Malika, đã di cư từ làng Aguemone thuộc vùng Kabylie của Algérie năm 1953 đến định cư ở Paris, trước khi chuyển đến Marseille một vài năm sau.

    HLV Jean Varraud của đội bóng thành phố Cannes ngay lập tức bị cuốn hút khi thấy cậu bé 14 tuổi chơi bóng. Ông mời Zidane về AS Cannes. Và sau 6 tuần thử, Zidane được kí hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên trong cuộc đời.

    Điều đáng tiếc là Zidane không được thi đấu cho đội bóng quê hương, đồng thời cũng là đội bóng anh ưa thích nhất: Olympique de Marseille. Kể cả sau khi thành danh rồi, anh vẫn khao khát được một lần được mặc chiếc áo trắng của Marseille.

    Zidane ra mắt ở giải hạng Nhất Pháp vào ngày 20 tháng 5 năm 1989 khi AS Cannes tiếp FC Nantes của Didier Deschamps và Marcel Desailly trên sân khách. Lúc đó, Zidane chưa đầy 17 tuổi. Đến ngày 8 tháng 2 năm 1991, anh ghi được bàn thắng đầu tiên và đội bóng “chịu hậu quả” cũng chính là Nantes. Phần thưởng cho bàn thắng đầu tiên là một chiếc ô tô do đích thân chủ tịch đã hứa tặng. Mùa bóng năm đó không thể thành công hơn với đội bóng thành phố biển. Họ được lên chơi ở cúp UEFA.

    Tuy nhiên ngay năm sau, Cannes lại bị loại khỏi cúp UEFA, và nghiêm trọng hơn là họ bị xuống hạng.

    Bước đệm ở Bordeaux:

    Zidane chuyển đến FC Girondins de Bordeaux vào mùa hè năm 1992 khi vừa tròn 20 tuổi. Anh đã ghi 10 bàn thắng trong mùa bóng đầu tiên và 6 bàn trong 3 mỗi mùa bóng kế tiếp và trở thành linh hồn của đội bóng.

    Ở đây, với sự kết hợp của bộ tam hoàn hảo gồm Zidane, Bixente Lizarazu và Christophe Dugarry ở ba tuyến, Bordeaux đã đoạt được cup Intertoto để bước vào đấu trường châu Âu bằng “cửa hậu”.

    Bordeaux đã hạ gục A.C. Milan 3-0 sau khi thúc thủ 0-2 ở trận lượt đi nhờ sự toả sáng của Zidane và Dugarry.

    Trong trận tứ kết với Real Betis, Zidane sút tung lưới đội bóng TBN này bằng một cú nã đại bác kinh điển từ khoảng cách 40 m. Ở trận bán kết với Slavia Praha, anh trình diện làng bóng đá thế giới cú lừa bóng điệu nghệ theo kiểu xoay người 180 độ (roulettes) khiến cả giới túc cầu phải trầm trồ thán phục và nhiều cầu thủ sau đó đã bắt chước.

    Ở trận chung kết lượt đi với “Hùm xám” Bayern München, Zidane bị treo giò. Đội bóng rượu vang không Zidane đã để thua 0-2 và sau đó để mất chiếc cup UEFA năm 1996 vào tay đối thủ.

    Ngay năm 1995, đội ĐKVĐ Premiership Blackburn đã có ý định kí hợp đồng với Zidane. Chính HLV Kenny Dalglish công khai bày tỏ mong muốn có được Zidane và Dugarry trong đội hình. Thế mà khi đề nghị mua cầu thủ được đệ trình đến ông chủ của Blackburn là Jack Walker thì ông này tuyên bố một câu xanh rờn: "Việc gì phải kí hợp đồng với Zidane khi đội ta đã có… Tim Sherwood?"


    Toả sáng tại Juventus:

    Nhưng các ông lớn của bóng đá châu Âu không mấy ai ngờ nghệch như Jack Walker cả. Năm 1996, Zidane chuyển đến Ý cho đội bóng ĐKVĐ Champions League Juventus FC với phí chuyển nhượng là 3 triệu bảng Anh. Anh đã cùng đội bóng giành Scudetto mùa 1996-97 và cúp Liên lục địa, nhưng lại thất bại trong trận CK C1 năm với tỉ số 1-3 trước Borussia Dortmund. Anh đã ghi được 7 bàn trong 32 trận để giúp Juventus giữ lại Scudetto mùa tiếp theo nhưng cũng lần thứ hai liên tiếp thúc thủ trong trận CK C1, lần này là trước Real Madrid.

    Quả bóng Vàng châu Âu 1998 của ZizouJuventus thi đấu không thành công ở cúp C1 năm 2000 - 2001, còn Zidane thì phải lĩnh chiếc thẻ đỏ khi húc đầu vào Jochen Kientz của Hamburger SV. Chiếc thẻ đỏ này cộng với chiếc thẻ đỏ ở Serie A trước đỏ khiến Zidane mất khá nhiều điểm trong cuộc bầu chọn Quả bóng Vàng năm đó.


    Chinh phục châu Âu với Real Madrid:

    Năm 2001, Zidane đã gia nhập "dải thiên hà" Real Madrid với 76 triệu euro, khoản phí chuyển nhượng tốn kém nhất trong lịch sử bóng đá trong một hợp đồng bốn năm.

    Anh đã ghi được bàn thắng quyết định đem về cho Real chiếc cúp C1 thứ 9 và là chiếc cúp C1 đầu tiên của anh trong chiến thắng 2-1 trước Bayer Leverkusen năm 2002. Mùa tiếp theo, Zidane giúp CLB giành chức vô địch La Liga và anh lần thứ ba được FIFA bầu chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới.

    Ở Real lúc đó là cả một dải thiên hà với các sao sáng như Luís Figo, Roberto Carlos, David Beckham, Ronaldo, Raúl González… nhưng nhiều tờ báo cho rằng Zidane là khoảng 50 sức mạnh của Real.

    Zidane trong màu áo Real MadridNăm 2004, người hâm mộ bình chọn anh là "Cầu thủ xuất sắc nhất châu Âu" trong vòng 50 năm qua thông qua một cuộc bỏ phiếu trên Internet. Cũng nhân dịp kỉ niệm 100 năm FIFA, anh được bầu chọn trong danh sách 100 cầu thủ tiêu biểu mọi thời đại của làng túc cầu (FIFA 100).

    Zidane lập được cú hat-trick đầu tiên ở tuổi 33 trong chiến thắng 4-2 trước Sevilla FC, nhưng mùa bóng cuối cùng của Zidane ở Real đã "trắng tay". Vào ngày 7 tháng 5 năm 2006, Zidane chơi trận cuối cùng cho Kền kền trắng và cũng ghi được bàn thắng cuối cùng ở cấp độ CLB trong trận hoà 3-3 với Villarreal CF. Toàn đội bóng và CĐV đều mặc áo có đề "Zidane 2001-2006" để cảm ơn anh.


    Linh hồn của ĐT Pháp:

    Zidane có quốc tịch kép của cả Pháp và Algérie, và do đó có đủ điều kiện để chơi cho đội tuyển quốc gia Algérie, nhưng HLV Abdelhamid Kermali bị nhiều người cáo buộc là đã từ chối gọi Zidane vì ông cảm thấy chàng tiền vệ hói đầu này đá bóng khá… lề mề.

    Ngày 17 tháng 8 năm 1994, anh lần đầu tiên được gọi vào ĐTQG khi 22 tuổi trước ĐT CH Czech trên chính sân Parc Lescure của Bordeaux. Anh vào sân ở phút 63 khi Pháp đang bị dẫn 0-2. Nhưng có Zidane trên sân, mọi thứ đã thay đổi. Anh ghi một cú đúp vào lưới đối thủ giúp Pháp có một trận hoà 2-2.

    Từ đó, Zidane trở thành một cầu thủ không thể thiếu trong chiến lược trẻ hoá đội tuyển Pháp hướng tới World Cup 1998 của HLV Aimé Jacquet. Bất chấp mọi lời chỉ trích, Jacquet đặt tất cả niềm tin vào Zidane, Djorkaeff… và mạnh tay gạt bỏ những ngôi sao thành danh như Cantona, Ginola…

    Euro 1996 là giải đấu quốc tế lớn đầu tiên của anh. Trong vai trò của tiền vệ kiến thiết, Zidane đã đưa ĐT Pháp lọt vào bán kết trước khi thúc thủ trước CH Czech trên chấm phạt đền. Tuy nhiên, đây là giải đấu mà anh và cả ĐT Pháp không để lại nhiều ấn tượng.

    Đỉnh cao sự nghiệp của Zidane là chức vô địch thế giới năm 1998 với ĐT Pháp trên sân nhà. Tưởng chừng đó là một World Cup bỏ đi với anh khi ngay trong trận đấu bảng thứ 2, Zidane đã lĩnh thẻ đỏ trực tiếp khi đạp vào chân một hậu vệ của Arap Xêut. Thế nhưng, sau khi Pháp chật vật lọt qua vòng 2 bằng chiến thắng ở phút cuối cùng của hiệp phụ trước Paraguay, Zidane đã trở lại và toả sáng rực rỡ. Đỉnh điểm là hai cú tét đầu thành bàn trong trận CK với Brasil giúp Pháp lần đầu đăng quang. Zidane là ngôi sao của những thời khắc lịch sử.

    Zidane tiếp tục thăng tiến với ĐT Pháp bằng chức vô địch Euro 2000. Pháp trở thành đội đầu tiên giữ cả hai chức vô địch thế giới và châu Âu kể từ khi Tây Đức vô địch vào năm 1974. Anh ghi một bàn thắng vào lưới Tây Ban Nha bằng cú sút phạt thần sầu, rồi bàn thắng vàng loại Bồ Đào Nha khỏi bán kết. Zidane được bình chọn là cầu thủ xuất sắc nhất của Euro 2000.

    Zidane trong màu áo ĐT PhápTrước kì World Cup 2002 diễn ra, Pháp thống lĩnh mọi danh hiệu của làng túc cầu. Và ngay cả những người hoài nghi nhất cũng phải thừa nhận họ là ứng cử viên số 1, là vô đối. Nhưng trước khi WC diễn ra đúng một tuần, Zidane dính chấn thương đùi trong trận giao hữu với Hàn Quốc. Vì thế, Zidane phải ngồi ngoài 2 trận đấu đầu tiên. Vắng anh, Pháp như bị mất hết sức mạnh và nhuệ khí và chịu thua 0-1 trước "đàn em" Sénégal rồi hoà không bàn thắng với Uruguay trong một trận cầu mà Thierry Henry phải lĩnh thẻ đỏ.

    Dù chưa lành vết thương nhưng Zidane phải nén đau lết chiếc chân băng bó ra chơi trận đấu quyết định với Đan Mạch nhưng anh cũng không thể giúp gì cho đội Pháp đã rệu rã. Pháp kết thúc WC 2002 trong sự hổ thẹn khi về nước mà không ghi nổi một bàn thắng.

    Ngày 12 tháng 6 năm 2004, sau khi Pháp bị Hy Lạp loại khỏi Euro 2004, Zidane tuyên bố từ giã sự nghiệp bóng đá quốc tế. Tuy nhiên, khi thấy đội Pháp quá chật vật với vòng loại World Cup 2006, theo lời mời của HLV Raymond Domenech, Zidane trở lại đội tuyển và ngay lập tức được trao chiếc băng đội trưởng. Với Zidane trở lại, Pháp thi đấu khởi sắc hẳn lên và lọt vào VCK World Cup.

    Ngày 27 tháng 5 năm 2006, Zidane đạt được cột mốc 100 lần khoác áo ĐTQG trong chiến thắng 1-0 trước Mexico, trở thành người Pháp thứ tư đạt được điều này sau Marcel Desailly, Didier Deschamps và Lilian Thuram.

    Sau khi bị phải ngồi ngoài đúng vào dịp sinh nhật lần thứ 34 trong trận cuối cùng của vòng bảng do đã lĩnh đủ 2 thẻ vàng, Zidane đã kiến tạo Patrick Vieira ghi bàn và tự mình ghi bàn “kết liễu” Tây Ban Nha vào phút 91 trong trận đấu vòng 2. Pháp gặp lại Brasil ở tứ kết. Và lão tướng 34 tuổi này đã làm lu mờ tất cả dàn sao của Brasil gồm cả Ronaldinho, Ronaldo, Robinho, Kaká... bằng những vũ điệu mê hồn để qua mặt các vũ công samba. Từ đường sút phạt của anh, Thierry Henry đã ghi bàn thắng quyết định đem về chiến thắng 1-0. Zidane được bầu chọn là Man of the Match.

    Sau khi ghi bàn quyết định giúp Pháp loại BĐN ở bán kết, Zidane lại một lần nữa lập công trong trận CK World Cup bằng cú sút phạt penalty hất bóng kì diệu kiểu panenka. Tuy nhiên, anh đã bị truất quyền thi đấu ở phút thứ 110 của hiệp phụ thứ 2 sau khi húc đầu vào Matterazzi. Thiếu anh, một lần nữa, Pháp thúc thủ, nhưng lần này là trên chấm phạt đền oan nghiệt.

    Tuy nhiên, sau đó, Zidane đã được trao giải thưởng “Quả bóng Vàng” World Cup.

    Anh và các đồng đội được chào đón ở quê nhà như những người hùng. Chính Tổng thống Jacques Chirac ca ngợi Zidane là một “người đàn ông của nhiệt huyết”.

    Tuy nhiên, vị “anh hùng” này vẫn phải chấp nhận hình phạt “lao động công ích” của FIFA trong một số hoạt động từ thiện sau đó, dù anh đã nghỉ hưu.


    Những bàn thắng đáng nhớ nhất:

    Zidane lập cú đúp ngay trong lần đầu ra mắt ĐTQG trước CH Czech trong đó có một cú sút xa từ cự li khoảng 30m năm 1996.

    Zidane đã ghi bàn thắng từ một cú vuốt bóng từ khoảng cách 40m (gần nửa sân) trong trận đấu với Betis tại cúp UEFA năm 1996.

    Ngày 27/5 năm 1997, Zidane trở thành người ghi bàn thắng đầu tiên trên sân Stade de France.

    Zidane lập cú đúp trong chung kết World Cup 1998 bằng hai cú đánh đầu. Anh cũng ghi bàn trong trận CK World Cup 2006. Zidane trở thành cầu thủ thứ tư trong lịch sử World Cup ghi bàn trong 2 trận CK World Cup, cùng với Pelé, Paul Breitner, và Vavá. Anh cũng cùng với Vavá, Pelé và Geoff Hurst là những cầu thủ ghi được nhiều bàn thắng nhất trong các trận CK World Cup với 3 bàn.

    Zidane đã tung một cú vô lê tuyệt đẹp từ khoảng cách 20 m làm tung lưới Bayer Leverkusen trong trận CK Champions League mùa 2001-2002. Đây được xem là một trong những siêu phẩm kinh điển nhất của làng túc cầu. Điều đáng nói là Zidane đã thực hiện cú sút bằng chân trái, không phải chân thuận của anh.

    Zidane đã lập cú đúp vào lưới của ĐT Anh tại vòng CK Euro 2004, giúp Pháp lội ngược dòng thắng 2-1 chỉ trong chưa đầy vài phút bù giờ cuối cùng của trận đấu, trong đó có một cú sút phạt hàng rào mẫu mực ở phút 90 và một quả penalty thành công ở phút 93.

    Những điểm đáng chú ý khác:

    Zidane đã sút hỏng penalty 1 lần duy nhất trong màu áo đội tuyển Pháp. Đó là trận giao hữu với ĐT Trung Quốc vào ngày 7/6/2006 tại St Etienne.
    Zidane chưa bao giờ được khoác áo CLB Marseille, quê hương anh dù anh rất khao khát điều này. Anh cũng chưa bao giờ Vô địch nước Pháp cũng như chưa từng lên ngôi vô địch tại các Cúp quốc gia.
    Zidane là cầu thủ duy nhất giành được giải thưởng «Cầu thủ xuất sắc nhất » trong cả World Cup (2006) và Euro (2000).
    Zidane giữ kỉ lục về giải thưởng « Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới » của FIFA với 3 lần (1998, 2000 và 2003) (Ronaldo cũng có 3 lần)
    Zidane đã sưu tập đủ cả Quả bóng Vàng, Bạc và Đồng của tạp chí Francefootball.
    Zidane là một cầu thủ rất hiền nhưng khá nóng tính. Tính cả cuộc đời cầu thủ 18 năm, anh phải nhận tất cả 14 thẻ đỏ:
    3 thẻ đỏ trong màu áo Bordeaux: ngày 18-9-1993 trong trận OM-Bordeaux, ngày 22-8-1995 trong trận Bordeaux-Karlsruhe, ngày 27-10-1995 trong trận Martigues-Bordeaux.

    6 thẻ đỏ với Juventus: ngày 2-9-1996 trong trận Perugia-Juventus, ngày 5-1-1997 trong trận Parma-Juventus, ngày 25-10-1998 trong trận Juventus-Inter Milan, ngày 17-10-1999 trong trận AS Roma-Juventus, ngày 26-9-2000 trong trận Juventus-Deportivo, ngày 24-10-2000 trong trận Juventus-Hamburg.

    3 thẻ đỏ với Real Madrid: ngày 11-2-2004 trong trận FC Sévilla-Real Madrid, ngày 1-5-2004 trong trận Deportivo-Real Madrid, ngày 23-5-2005 trong trận Real-Madrid-Villarreal.

    2 thẻ đỏ với ĐT Pháp: ngày 18-6-1998 trong trận France-Saudi Arabia, ngày 9-7-2006 trong trận France-Italia. Với 2 chiếc thẻ đỏ trong hai kì World Cup, Zidane là cầu thủ phải nhận nhiều thẻ đỏ nhất trong lịch sử Cup thế giới (cùng Rigobert Song của Camơrun).

    Cộng thêm 4 chiếc thẻ vàng trong các kì World Cup, Zidane là cầu thủ lĩnh nhiều thẻ phạt nhất Cúp thế giới (6 thẻ, bằng với Cafu của Brazil).

    Zidane là cầu thủ thứ tư bị đuổi trong trận chung kết World Cup.


    Các danh hiệu:

    Với đội tuyển bóng đá quốc gia Pháp:

    Giải vô địch bóng đá thế giới
    Vô địch: 1998
    Hạng nhì: 2006
    Các lần tham dự khác: 2002
    Giải vô địch bóng đá châu Âu
    Vô địch: 2000
    Các lần tham dự khác: 1996, 2004

    Với câu lạc bộ Juventus:

    Siêu cúp bóng đá châu Âu: 1996
    Cúp bóng đá Liên lục địa: 1996
    Vô địch bóng đá Ý: 1996/1997 và 1997/1998
    Siêu cúp bóng đá Ý: 1997

    Với câu lạc bộ Real Madrid:

    UEFA Champions League: 2001/2002
    Cúp bóng đá Liên lục địa: 2002
    Vô địch bóng đá Tây Ban Nha: 2002/2003

    Các danh hiệu cá nhân:

    Huân chương Bắc đẩu Bội tinh (Légion d'honneur), 1998
    Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất nước Pháp, 1994
    Cầu thủ xuất sắc nhất World Cup 2006 (FIFA Golden Ball Award), 2006
    Quả bóng Vàng châu Âu (Ballon d'or) 1998, Quả bóng Bạc 2000, Quả bóng Đồng 1997.
    Onze vàng (Onze d'or), 1998, 2000, 2001
    Onze bạc (Onze d'argent), 1997, 2002, 2003
    Onze đồng (Onze de bronze), 1999
    Cầu thủ xuất sắc nhất trong lịch sử của châu Âu [do BBC trao tặng]
    Cầu thủ xuất sắc nhất thế giới (Quả bóng Vàng FIFA) 1998, 2000, 2003
    Quả bóng bạc FIFA, 2006
    Quả bóng Đồng FIFA, 1997, 2002
    Cầu thủ xuất sắc nhất giải VĐQG Pháp, 1996
    Cầu thủ nước ngoài xuất sắc nhất Serie A, 1998, 2001
    Cầu thủ nước ngoài xuất sắc nhất La Liga, 2005
    Cầu thủ xuất sắc nhất Euro 2000
    Cầu thủ xuất sắc nhất trận chung kết Champions League, 2002
    Cầu thủ xuất sắc nhất Champions League, 2001-2002,
    Cầu thủ xuất sắc nhất nước Pháp, 1998, 2002
    Cầu thủ xuất sắc nhất của UEFA, 2002
    Cầu thủ xuất sắc nhất châu Âu trong vòng 50 năm qua do UEFA trao tặng, thành viên của 100 huyền thoại sống vĩ đại nhất của bóng đá (FIFA100) , 2004
    Vận động viên tiêu biểu nhất của nước Pháp do L'Équipe trao tặng, 1998
    Cầu thủ xuất sắc nhất của World Soccer, 1998
    Cầu thủ của năm của RSS, 1998
    Cầu thủ xuất sắc nhất châu Âu do tạp chí El Pais (TBN) trao tặng , 1998, 2001, 2002, 2003
    Đứng đầu trong số các nhân vật được yêu thích nhất nước Pháp, 2000, 2007
    Cầu thủ thế kỉ của Pháp do L'Équipe bình chọn, 2000
    Đại sứ thiện chí của LHQ, 2002
    Kỉ niệm chương danh dự của UNFP 2007.

    Last edited by Phong™; 11-08-2009 at 02:32 PM. Lý do: Đưa thêm hình.
    :ga2::kinh::bien:

  10. The Following 6 Users Say Thank You to Phong™ For This Useful Post:


  11. #6
    Gia nhập
    Dec 2008
    Nơi cư ngụ
    ha noi
    Trả Lời
    128
    Thanks
    12
    Thanked 24 Times in 8 Posts
    Pe$ Pe$
    0

    Mặc định

    Lionel Andrés Messi

    Ngày sinh 24 tháng 6 năm 1987 (21 tuổi)
    Nơi sinh Rosario, Argentina
    Chiều cao 1,69 m
    Vị trí Tiền vệ cánh/Tiền đạo

    Lionel Andrés Messi (24 tháng 6 năm 1987 tại Rosario) là cầu thủ bóng đá người Argentina. Messi hiện chơi cho câu lạc bộ FC Barcelona ở vị trí tiền đạo cánh phải. Anh được ví như là "Truyền nhân của Diego Maradona - Messidona" và chính Maradona cũng thừa nhận Messi là truyền nhân của mình.

    Sự nghiệp

    Lionel Andres Messi bắt đầu chơi bóng từ khi 5 tuổi cho đội Grandoli . Sau ba năm anh được chuyển lên đội trẻ Newell's Old Boys, và ở đó anh đã được chơi ở đội hình một khi mới 12 tuổi. Năm 13 tuổi Messi cùng gia đình chuyển đến ở Barcelona mong thoát khỏi cuộc khủng hoảng kinh tế trầm trọng tại quê nhà. Trong một lần chơi thử tại La Massia (Nam Tây Ban Nha) anh đã lọt vào mắt xanh các tuyển trạch viên CLB FC Barcelona. Từ năm 2000 anh được chơi ở đội hình B Barca. Ở trận đầu tiên anh đã ghi 3 bàn và kết thúc mùa giải đó với 35 bàn trong 30 trận.

    Tại Thế vận hội Mùa hè 2004 Messi đã dẫn dắt đội nhà Argentina đến chức vô địch một cách thuyết phục.

    Kể từ mùa bóng 2004/05 anh được chơi cho đội hình một CLB FC Barcelona và đã đi vào lịch sử CLB với thành tích là cầu thủ ghi bàn trẻ tuổi nhất. Trong mùa giải đầu tiên chơi tại La Liga anh đã ghi tổng cộng 7 bàn. Ngày 4 tháng 8 năm 2005 Lionel Messi tổ chức ăn mừng kỷ niệm ngày chơi trận đầu tiên cho đội tuyển bóng đá quốc gia Argentina. Đối thủ của anh khi đó là đội tuyển bóng đá quốc gia Hungary, đội bóng mà cũng chính Diego Maradona đã đối đầu trong lần kỷ niệm sự nghiệp chơi bóng của mình.

    Tại giải vô địch bóng đá trẻ thế giới 2005 anh đã ghi tổng cộng 6 bàn, qua đó đoạt luôn danh hiệu vua phá lưới và cầu thủ xuất sắc nhất giải. Các bàn thắng quyết định của anh trong các trận vòng loại, 1/16, tứ kết và sau đó vượt qua được đại kình địch Brasil (2:1) trong trận bán kết đã giúp đội nhà giành quyền vào chung kết. Trong trận này Argentina cũng hạ nốt Nigeria 2:1, đội bóng cực mạnh khi đó, sau loạt đấu khi được hưởng tới 2 quả phạt đền.

    Tháng 6 năm 2005 anh đã gia hạn hợp đồng chơi cho FC Barcelona tới tận năm 2010. Số tiền hủy hợp đồng sẽ lên đến 150 triệu Euro. Tháng 9 năm 2005 anh chính thức nhận quốc tịch Tây Ban Nha mà do đó anh sẽ không bị tính vào số cầu thủ ngoài EU nữa.

    Sự nghiệp quốc tế

    Tháng 6/2004, Messi lần đầu được gọi vào đội U-20 Argentina thi đấu giao hữu với U-20 Paraguay. Năm 2005, anh là nhân tố quan trọng đóng góp vào chức vô địch của U-20 Argentina tại Giải vô địch U-20 thế giới tổ chức tại Hà Lan. Tại đây, anh đã đoạt được cả danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất giải và vua phá lưới.

    Tháng 4/2005, Messi được HLV José Pekerman gọi vào đội tuyển quốc gia Argentina lần đầu tiên. Anh có trận đấu ra mắt màu áo đội tuyển vào ngày 17 tháng 8 gặp Hungary khi mới 18 tuổi và 54 ngày, nhưng đó là kỉ niệm đáng quên với anh. Vào sân thay người ở phút thứ 63, anh đã phải nhận thẻ đỏ từ trọng tài Markus Merk ngay sau đó 40 giây, vì ông cho rằng Messi đã thúc củi trỏ hậu vệ Vilmos Vanczák, người đã kéo áo anh. Quyết định này đã gây ra tranh cãi và thậm chí Maradona còn cho rằng đây là quyết định đã được sắp xếp trước nhằm phá hỏng màn ra mắt của Messi. Messi xuất hiện lần đầu trong đội hình chính thức vào ngày 3 tháng 9, trong trận Argentina thua Paraguay 0-1 trên sân khách, tại khuôn khổ vòng loại World Cup 2006. Trước trận đấy, Messi đã nói: "Đây có thể coi là trận đấu đầu tiên." Trận đấu đầu tiên trước diễn ra hơi ngắn.

    Danh hiệu

    * Vô địchOlympic: 2008
    * Vô địch U-20 thế giới: 2005
    * Vô địch Tây Ban Nha: 2005, 2006
    * Cúp Nhà vua Tây Ban Nha: 2005
    * Copa Carranza: 2005
    * UEFA Champions League: 2006
    * Đội bóng đã và đang thi đấu
    * FC Barcelona (đội hình B) (2000-2004)
    * FC Barcelona (đội hình A) (2004-nay)


    Giải thưởng

    * U-20 Thế giới: 2005 (Cầu thủ xuất sắc nhất và Vua phá lưới)
    * Giải thưởng Tuttosport cầu thủ U-21 số 1 của năm 2005
    * Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất 2006
    * Cầu thủ xuất sắc nhất Argentina: 2005,
    * Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất của FIFPro: 2006, 2007, 2008
    * Đội hình tiêu biểu của FIFA: 2008


    Đội bóng đã và đang thi đấu

    * FC Barcelona (đội hình B) (2000-2004)
    * FC Barcelona (đội hình A) (2004-nay)




    Lionel Messi, sinh ra để trở thành huyền thoại

    Ở tuổi 21 tuổi, anh đã là siêu sao hàng đầu thế giới. Chưa dừng lại ở đó, Messi đang trên đường trở thành một huyền thoại trong làng túc cầu, với kèo trái ma thuật và những vũ điệu say đắm lòng người.

    Dễ dàng chỉ ra 5 cầu thủ xuất sắc nhất ở thời điểm hiện tại: Steven Gerrard, Fernando Torres, Cristiano Ronaldo, Wayne Rooney & Kaka. Cũng không thể bỏ qua, Ronaldinho, Zidane, Luis Figo và Ronaldo (Brazil), những siêu sao khuấy động sân cỏ Thế Giới hơn một thập kỷ gần đây.



    Messi đang đi trên con đường trở thành huyền thoại trong làng túc cầu - Ảnh: Getty

    Ngó bản danh sách trên, cái tên nào vắng mặt? Lionel Messi. Tại sao? Vì thật khó đặt anh vào cùng nhóm. Messi thuộc một phạm trù khác, đáng được xếp vào một "list" đặc biệt. Không đơn thuần cầu thủ tài năng, chính xác, anh là hiện tượng kì lạ trong làng túc cầu hiện đại.

    Sau hai thập kỷ chờ đợi, "đấng cứu thế mới" (New Messiah - theo cách gọi của các cules) đã xuất hiện, từng bước chứng tỏ giá trị để tiến vào ngôi đền huyền thoại cùng Diego Maradona & Pelé. Từ Fabio Capello, Alfredo di Stefano cho đến Maradona, Valdano hay Thierry Henry, tất cả đều phải công nhận, Lionel Messi - một "dị nhân" trên sân bóng.

    "Messi là độc nhất vô nhị"

    Henry, từng là đồng đội của Zidane và đang khoác áo Barca, thành thực: "Tôi đã thi đấu cùng nhiều cầu thủ xuất sắc, nhưng người như Messi là độc nhất vô nhị. Leo có thể làm mọi thứ cùng trái bóng. Xem cậu ta trình diễn, tôi lại nhớ về chuỗi ngày hoàng kim của Diego Maradona".

    Nhắc đến Messi, người ta nghĩ ngay đến hình ảnh cậu bé hiền lành, nhút nhát. Không như Beckham, người hút lượng fan lớn nhờ biết xây dựng hình tượng cả ở trong lẫn bên ngoài sân cỏ. Messi thu phục CĐV bằng cách rất đơn giản, tập trung phỗ diễn tài năng trên sân bóng và sống cuộc sống bình dị đời thường.

    HLV đưa Argentina bước lên bục vinh quang tại World Cup Mexico 1986, Carlos Bilardo nói về anh: "Nếu có chụp tia X lên cơ thể Messi, bạn cũng chẳng thể tìm ra điểm khác biệt nào so với người bình thường". Không khuyên tai, không xăm trổ, và chẳng hề quan tâm đến những món đồ quần áo, giầy dép hàng hiệu - nhìn Messi bên ngoài, mấy ai nghĩ anh là siêu sao?

    Bạn bè Messi còn bật mí, chàng trai 21 tuổi này rất ghét sự chú ý tập trung vào mình. Không giống nhiều đồng đội khác, với số tiền lương cả trăm ngàn Euro nhận được mỗi tuần, anh có thể tự sắm cho mình xế hộp Ferrari thời thượng. Nhưng đến lúc này, Messi hàng ngày vẫn lái chiếc Audi hạng trung (phần thưởng CLB tặng anh) đến sân tập.

    Sinh ra tại khu phố nghèo ngoại ô Rosario (Argentina), ngay từ nhỏ, khả năng chơi bóng thiên bẩm của Messi đã được phát lộ, dù sở hữu thân hình nhỏ thó so với bạn bè cùng trang lứa. Năm 13 tuổi (2001), anh lọt vào mắt xanh nhà tuyển trạch Barca. Kể từ đấy, cuộc đời của cả gia đình Lionel rẽ sang một hướng khác.


    Với trái bóng trong chân, Messi có thể làm mọi thứ - Ảnh: AP

    Chuyển sang Tây Ban Nha, Barca tạo công ăn việc làm cho ba mẹ Messi, và trả họ mức lương thỏa đáng. Khởi động mùa giải 2004, Messi có màn ra mắt ở đội 1, trận gặp Juventus. Trước ánh đèn flash máy ảnh, anh tự tin trả lời phỏng vấn: "Một ngày nào đó, cả Thế giới sẽ biết đến tên tôi".

    Tại Nou Camp, người ta nói nhiều về Ronaldinho, đang ở đỉnh cao phong độ. Tuy nhiên, Messi luôn chứng tỏ sự xuất sắc trong các trận cầu anh xuất hiện. Chứng kiến anh thi đấu, HLV Capello cũng phải thốt lên: "Chú quỷ nhỏ này đến từ đâu vậy?". Chiến lược gia người Italia không tin vào mắt mình, khi thấy Messi rê bóng như dính vào chân.

    Trí tuệ bóng đá và mọi suy nghĩ của anh gắn liền với động tác đôi chân, và đương nhiên cả hai yếu tố ấy nhanh hơn bất kỳ hậu vệ nào Messi từng giáp mặt. Khi anh chạy cùng trái bóng, mắt hướng về phía trước, mọi toan tính của đối phương đều có thể bị đảo lộn.

    Tốc độ, nhãn quan chiến thuật hoàn hảo, giờ kỹ năng ghi bàn ở Lionel Messi cũng ngày càng được cải thiện. Hai năm trước, anh tái hiện lại siêu phẩm Maradona ghi vào lưới ĐT Anh ở Mexico 1986 bằng màn solo độc diễn từ giữa sân, rồi sút tung lưới Getafe. Tại Copa America 2007, Messi khiến tất cả sững sờ, sau cú lốp bóng điệu nghệ, không cho thủ thành Mexico cơ hội cản phá.

    Tương lai bước vào ngôi đền huyền thoại

    Mùa này, dù các hậu vệ luôn lập ra kế hoạch ứng phó Messi, nhưng anh vẫn không thể bị ngăn chặn. Bằng chứng? 34 lần "nổ súng" trên tất cả mặt trận, nhiều hơn gấp đôi số bàn thắng ghi được mùa trước. Alfredo di Stefano (huyền thoại ở Bernabeu) ví von: "Messi giống như bông hoa đang thời kì nở rộ. Đơn giản cậu ta là số 1, vì có thể tự tạo cơ hội, thay đổi cục diện và ghi bàn".

    Nhìn vào thống kê do UEFA cung cấp, Lionel Messi đang dẫn đầu danh sách dội bom ở Champions League với 8 bàn thắng, kèm theo 4 đường chuyền kiến tạo. Nếu đem ra so sánh, Cầu thủ xuất sắc nhất Thế giới 2008 - Cristiano Ronaldo tỏ ra thua xa người đồng nghiệp (2 bàn, 1 đường chuyền).


    Nếu tiếp đà tiến bộ, Messi còn xuất sắc hơn cả Maradona - Ảnh: Getty

    Tỉ lệ dứt điểm thành công của Messi cũng vượt trội. Cứ thực hiện 3 cú sút, anh lại có dịp ăn mừng (trong khi Ronaldo dứt điểm 25 lần, mới được một bàn thắng). "Cả hai đều rất cừ khôi. Nhưng không ai trên Thế giới sở hữu tài năng xuất chúng như Messi" - Capello nhận xét về chàng trai trẻ gốc Argentina hồi đầu năm.

    Đến cuối tháng 3 vừa qua, "Don Fabio" thực sự ngả mũ trước phong độ chói sáng Messi: "Cậu ta là truyền nhân của Maradona. Messi có thể làm được những điều mà không ai nghĩ tới. Mỗi thời kì bóng đá lại sản sinh ra huyền thoại, như Pele hay Maradona. Tôi tin Messi sẽ trở thành siêu sao như vậy trong vòng một thập kỷ tới".

    Một năm trước, Diego Maradona từng chỉ trích, Messi chơi bóng ích kỉ. Vậy mà giờ, HLV Albicelestes đã quay ngoắt 180 độ: "Messi chẳng khác gì một hiện tượng. Trên sân đấu, cậu ta là ông chủ đích thực".

    Sau trận giao hữu với tuyển Pháp tháng 2/2009, Argentina giành chiến thắng 2-0 và Messi có thêm siêu phẩm mới, Maradona tự hào khoe cùng bạn bè: "Hãy nhìn cách anh ta thể hiện, nếu tiếp đà tiến bộ, Messi còn xuất sắc hơn cả tôi năm xưa".

    Messi may mắn hơn hai huyền thoại Pele & Maradona, bởi anh đang khoác áo CLB lớn (Barca), thi đấu cùng nhiều cầu thủ giỏi khác. Jorge Valdano, đồng đội thời Maradona bày tỏ, Messi hiện tại trưởng thành hơn so với "cậu bé vàng" khi hai người ở cùng độ tuổi.

    Bởi thế, Nou Camp đêm nay, câu hỏi mà HLV Guus Hiddink đang đau đầu chưa tìm ra lời giải không phải "Đánh bại Barca bằng cách nào?" mà là "Làm sao để vô hiệu hóa được Lionel Messi?".


    Được chấm điểm 9 cho màn trình diễn siêu hạng của mình trong trận đấu mà "Người khổng lồ" đã xơi tái "Hùm xám" Byern Munchen 4 bàn không gỡ tại thánh địa Nou Camp,niềm vui của Messi được nhân đôi khi tạp chí hàng đầu của Đức Sport Bild đặt anh trang trọng ở vị trí số 1 trong cuộc bầu chọn những tiền đạo xuất sắc nhất TG hiện nay.Rõ ràng với những gì đã thể hiện trong vài năm trở lại đây,Messi xứng đáng với những lời ca tụng của NHM cũng như các chuyên gia bóng đá trên toàn thế giới : 32 bàn trên mọi mặt trận,những pha bứt tốc,solo qua 3-4 hậu vệ,những pha chọc khe dọn cỗ,những bàn thắng không tưởng bằng cả 2 chân...Lionel Messi ngày càng hoàn thiện các kỹ năng chơi bóng của mình.Messi của năm 2009!Một Messi rất khác!






    Khác rất nhiều khi mà những chấn thương trong quá khứ luôn là bạn đồng hành của Messi,khiến cho những đóng góp của anh tuy không nhỏ nhưng chưa đủ để đưa Barca trở lại ngôi vương Champions League cũng như La Liga.Chấn thương là nguyên nhân chính khiến Messi không có nhiều cơ hội thể hiện,đành ngậm ngùi hai lần về nhì trong cuộc bình chọn cầu thủ xuất sắc nhất TG của FIFA.Nhưng có vẻ như năm nay,thần may mắn không muốn thử thách "La Pulga" ( biệt danh của Messi ) thêm nữa vì những gì Leo Messi thể hiện đã thuyết phục được những người khó tính nhất.Cú đúp ( La Liga - Champions League ) của năm 2006 có dấu ấn của Messi nhưng ngôi sao sáng nhất của Barca khi đó là Ronaldinho.Còn lần này,với chiếc áo số 10 - chiếc áo được trao cho cầu thủ dẫn dắt lối chơi của Blaugrana ,Messi sẽ tự tay lấy nó.Thậm chí là tất cả ( La Liga - Copa del Rey & Champions League ).Chắc chắn là vậy!




    Messi 2009 là một Messi không có giới hạn,thách thức với tất cả,thách thức với "kẻ thù số 1 của bóng đá" : chấn thương!Chẳng phải các hậu vệ nhận nhiệm vụ kèm Messi đã "dễ thương" hơn nếu không muốn nói họ sẽ ngăn cản anh bằng mọi giá mà vì phong cách chơi bóng của Leo thật sự thông minh & khó lường hơn nhiều.Ngăn cản hay lấy bóng trong chân Messi là điều không thể - 1 nhiệm vụ bất khả thi.Bạn sẽ chẳng thể đoán trước được Messi sẽ làm gì khi anh có bóng trong chân.

    "Chuyền bóng?Sút bóng hay đi bóng?" là những câu hỏi thường trực trong đầu các hậu vệ khi đang lưỡng lự ngăn cản pha xuống bóng của Messi,xuyên thẳng vào tim của hàng phòng ngự.Phạm lỗi - bạn chọn giải pháp duy nhất để ngăn cản anh ấy.Phương pháp này của bạn thực sự không tệ nhưng tôi ( trọng tài ) sẽ nói với bạn : "Penalty!" & tặng bạn chiếc thẻ đỏ vì ngăn cản 1 cơ hội ghi bàn mười mươi.Thế đấy!Khi các hậu vệ chuẩn bị chặn 1 pha đi bóng thì Messi sẽ chọc khe,khi họ cố sức ngăn cản 1 cú sút thì Messi lại đi bóng vào sâu hơn trong vòng cấm địa hay khi họ nghĩ rằng sẽ phạm lỗi thì họ nên cân nhắc xem Messi đang đứng ở đâu ( trong vòng cấm hay sát vạch 16m50 ).Thật khó lường!

    Pep' Guardiola cũng góp phần không nhỏ vào sự xuất sắc của Messi "Phiên bản 2009".Pep' hiểu rằng Barca đang bay cao bằng đôi cánh của Messi nhưng ông không lạm dụng "La Pulga" mà chỉ dành anh cho những trận đấu thực sự quan trọng hay nói chi li hơn : dành anh cho những-khoảnh-khắc khi FCB đang gặp bất lợi.Vài chục phút ngắn ngủi,chỉ cần thế là đủ cho 1 thiên tài tấn công như Messi tỏa sáng.Hay trong những trận đấu Barca đã có bàn dẫn trước,khi đối phương dồn lên ( dù ít ỏi ),Pep' chỉ đạo cho Messi dưỡng sức,không cần tranh cướp bóng,rình rập cơ hội để sẵn sàng "trừng phạt" những sai lầm của đối phương.

    *Kết :

    Xu hướng của bóng đá hiện nay đã quay trở về cái thủa mà người ta mới khai sinh ra nó,cái thủa mà 2 đội ra sân với sơ đồ chiến thuật 1-1-8 với triết lý : "tấn công là cách phòng thủ tốt nhất".Nếu còn nghi ngờ những điều tôi nói thì bạn hãy nhìn 2 đại diện số 1 của bóng đá thực dụng Liverpool & Chelsea mà xem : họ đã kết thúc trận đấu với 1 tỷ số 3 - 1 nghiêng về Chelsea hay như cách Porto tràn lên tấn công và được đền đáp sớm với bàn thắng ở phút thứ 4 trước ĐKVĐ Manchester Utd vân vân & vân vân...





    Bóng đá tấn công lên ngôi!Tây Ban Nha lên ngôi!Chẳng phải Barca hiện nay là câu lạc bộ đang trình diễn thứ bóng đá tấn công quyến rũ & đẹp mắt nhất đó sao.Barcelona lên ngôi vương Champions League chính là cái kết đẹp cho năm 2009.2009 cũng chính là năm tiền đề để Lionel Andrés Messi,chàng trai năm nay mới 22 tuổi,đặt viên gạch đầu tiên bằng các danh hiệu để xây cho mình hình ảnh 1 huyền thoại bóng đá trong lòng NHM trên toàn thế giới!
    Last edited by boyhoankiem; 11-08-2009 at 02:27 PM.
    ngây thơ và trong trắng

  12. The Following 5 Users Say Thank You to boyhoankiem For This Useful Post:


  13. #7
    Gia nhập
    Mar 2009
    Nơi cư ngụ
    HN - HP
    Trả Lời
    676
    Thanks
    95
    Thanked 118 Times in 79 Posts
    Pe$ Pe$
    0

    Mặc định

    Super PippoHơn cả một huyền thoại
    Italia, đất nước nằm ven bờ Địa Trung Hải là một trong những nơi đẹp nhất trên thế giới với phong cảnh hữu tình và những bãi biển trải dài đầy nắng và gió. Nơi đây, ngoài Pizza, Spageti, Vespa vẫn còn một điều tuyệt vời nữa dành cho những ai yêu mến đất nước hình chiếc ủng: bóng đá. Người Ý có một câu nói thế này: các ngày trong tuần đối một người đàn ông Ý gồm phụ nữ-rượu ngon-bóng đá; nhưng đến cuối tuần thì bóng đá-rượu ngon-phụ nữ. Người ta tìm đến với bóng đá không chỉ vì đấy là một hình thức giải trí mà họ coi đấy là một tôn giáo, một nét đặc trưng văn hóa của dân tộc mình. Và ở Ý, có lẽ, thánh địa San Siro là một trong những điểm đến hấp dẫn nhất. Nơi đây đã từng chứng kiến biết bao những pha bóng làm mê hoặc lòng người, những trận đấu nảy lửa và trên hết là những danh thủ mà nội gọi tên họ thôi, đấy đã là một nìêm vinh dự. Biết bao tài năng đã đến, đã cống hiến cho các Milanista những khoảnh khắc hạnh phúc ngất ngây. Và, ở đấy vẫn còn một cầu thủ đang thi đấu, mà tên của anh là một trong những cái tên gợi cho chúng ta nhiều cảm xúc nhất.

    Bạn gọi một cầu thủ không có tốc độ, không có thể hình, không có kĩ thuật và thể lực trung bình, nhưng lại đứng thứ tư trong danh sách những tay săn bàn đáng sợ nhất lịch sử C1 là gì? Khó phải không? Đơn giản thôi, hãy gọi anh ta là Filippo Inzaghi. Ngày 08 tháng 09 năm 1973, chỉ có Chúa mới biết được một trong những bé trai chào đời vào ngày hôm đấy sau này được tôn vinh như một quái kiệt của làng bóng đá thế giới. Và, xin cám ơn Chúa, người đã ban cho chúng tôi-những Milanista một Pippo thật dễ thương ngoài đời nhưng đáng sợ trên sân cỏ. Đã từ rất lâu rồi, người ta vẫn luôn luôn phải đặt dấu hỏi với phong cách thi đấu của anh (đặc biệt là cái duyên ghi bàn dường như là trời phú của mình). Nếu như những: Shevchenko, Ronaldo, Luca Toni... dễ dàng có được những bàn thắng bởi đơn giản là họ có được tốc độ cực tốt, một thể hình hết sức lí tưởng, một sức mạnh đáng nể phục thì ở Pippo-tên thân mật mà mọi người vẫn dùng để gọi anh, những điều ấy dường như không xuất hiện. Chiều cao: 1m81, cân nặng: 74kg, đôi chân lộc ngộc bé tí; có lẽ, cái dáng còi cọc của anh chỉ hơn mỗi "sếu vườn" của Liv. Nhưng, bất kì một hậu vệ nào trên thế giới cũng phải e dè mỗi khi đối mặt với anh, đặc biệt là những tình huống so kè một đối một. Tại sao vậy? Bởi vì mỗi khi Pippo được ra sân, anh luôn thi đấu với 100% phong độ và sức mạnh của mình, cũng như cái cách mà anh biến khuyết điểm thành ưu điểm của mình. Những pha xử lí nhanh, gọn, luôn là ưu điểm của Pippo. Minh chứng dễ nhớ nhất là bàn thắng của anh trong trận thắng BM ở lượt trận vừa rồi. Nhận bóng, quay người dẫn nhẹ một nhịp và dứt điểm luôn một cách hết sức tự tin. Hay như trong trận đấu ở với Arezzo vào tháng 1 năm 2007, sau đường giật bóng bổng đẩy hàng phòng thủ đội bạn vào thế bị động của Seedorf, Pippo thực hiện một pha tăng tốc bất chợt, đợi bóng tâng xuống đất một nhịp rồi vung chân dứt điểm ngay. Đấy là phong cách của một cầu thủ đẳng cấp thế giới. Có lẽ, Pippo hiểu rất rõ về thể trạng của mình. Cũng đúng thôi, nếu như bị đặt vào tình huống buộc phải dùng đến sức mạnh để chiến thắng, lợi thế chắc chắn khó nằm về phía anh. Đã biết bao lần chúng ta phải chứng kiến những cú ngã dúi dụi của anh trong những tình huống "đua" với hậu vệ. Đừng bắt anh phải làm những điều quá sức và không phải là sở trường. Chúng ta đã có một Pippo cực kì thông minh khi loại bỏ được khuyết điểm (thể hình) của mình!

    Ở Pippo, khả năng "đọc" tình huống là không phải bàn cãi. Anh luôn xuất hiện tại những "điểm nóng" nhất trên sân đấu một cách kịp thời. Thường thường, các tiền đạo (đặc biệt là các "sát thủ") luôn chạy chổ thật nhiều để thoát khỏi sự đeo bám của hậu vệ cũng như "tìm" đến bóng. Nhưng cái cách mà Pippo thực hiện điều đó mới là đáng nói. Hãy thử tưởng tượng xem, giữa một rừng người, mà ai cũng cao to cả thì chắc, cơ hội nhận được bóng để dứt điểm là rất thấp. Pippo thì thuộc nằm lòng điều đó. Anh thường âm thầm di chuyển như một bóng ma, nhẹ nhàng rình rập như một con mèo nhỏ và luôn xuất hiện kịp lúc để "vồ" vào bóng như một mãnh thú tung đòn quyết định vào con mồi. Với những tiền đạo cao lớn (Vieri, Luca Toni...), cách tốt nhất để khống chế anh ta là cử những hậu vệ giỏi về tốc độ, có thể hình ngang ngửa để hạn chế khả năng càn lướt và xoay trở. Với những cầu thù có kĩ thuật bậc thầy (Ronaldo,Ronaldinho...), hãy cử hai người để có thể bọc lót và đảm bảo tốt về ưu thế số lượng. Với những cầu thủ có những pha dứt điểm tầm xa (Shevchenko, E'to...) hàng thủ "dầy" trước vòng 16m50 là lựa chọn phù hợp. Nhưng với Pippo, các phương án phòng ngự trên chỉ đáng vứt vào sọt rác. Anh không nằm trong ba mẫu tiền đạo nói trên. Pippo là "duy nhất"! Dường như, chính thể hình quá bất lợi, khả năng khống chế banh không tốt, kĩ thuật cá nhân trung bình nên anh hay bị các hậu vệ "bỏ quên". Ở Pippo, gia tốc là ưu điểm dễ nhận thấy nhất. Khả năng xuất phát nhanh khiến những pha xử lí trong phạm vi hẹp được thực hiện một cách hoàn hảo. Các hậu vệ rất sợ những tiền đạo như thế, linh hoạt, nhanh nhẹn như những chú sóc. Thật khó để đoán được Pippo sẽ tăng tốc ở thời điểm nào để nhận bóng. Anh như từ dưới đất bất thần chui lên đón các pha chuyền bóng vào vùng cấm của đồng đội. Cái cảm giác hồi hộp không biết khi nào Pippo ghi bàn luôn xuất hiện trong lòng các Milanista mỗi khi anh được ra sân. Và trận chung kết nhiều duyên nợ và cảm xúc giữa Milan và Liverpool sắp tới sẽ là cơ hội để lại một lần nữa, anh chứng minh cho mọi người thấy rằng mình vẫn luôn là một cầu thủ lớn của những trận đấu lớn.

    Ngoài ra, nhắc đến tiền đạo Filippo Inzaghi đồng nghĩa nhắc đến các pha việt vị. Trong phần lớn thời gian của trận đấu, Pippo có thể "lặn", nhưng chỉ cần một giây xuất thần, anh sẽ làm nên những điều to lớn. Thường khi thực hiện những bài tập chiến thuật, các tiền đạo sẽ di chuyển theo những đường hướng của HLV đề ra, và chờ đợi cho đến khi bóng tìm đến mình. Với Pippo, anh luôn chủ động tìm đến bóng, chính điều đó, đôi khi đặt anh vào những vị trí dễ bị phạt việt vị. Nhưng, Pippo chấp nhận 100 lần việt vị đề có thể giành được một cơ hội đối mặt với thủ môn đội bạn. Và nếu như các hậu vệ chủ quan, để cho Pippo giành được cơ hội ấy, xem như, họ đã phạm vào sai lầm cực lớn. Rất hiếm khi Pippo bỏ lỡ đi những cơ hội quí báu mà mình đã có được. Vòng chung kết WC 2006 vừa qua ở Đức, người nói thế này: "Vòng chung kết năm nay chắc hắn sẽ ít bàn thắng hơn với sự góp mặt của Peter Cech". Điều đấy là hoàn toàn đúng nếu như chúng ta theo dõi những gì mà thủ môn người CH Cezch đã thể hiện tại giải ngoại hạng Anh. Thế mà, trong pha đối đầu với Pippo, anh này chỉ giống như một thủ môn tập sự trước một tiền đạo mà từ lâu, người ta đã cho là hết thời. Các fan của Chel nói chung và fan của Cech nói riêng chắc chẳng hiểu tại sao, một thủ môn được xem là xuất sắc nhất thế giới lại tỏ ra lúng túng, lớ nga lớ ngớ như thế. Tôi vẫn luôn cảm thấy thích thú và vui sướng khi xem lại pha bóng thú vị ấy. Công bằng mà nói, Pippo không phải là một ngôi sao thương mại sáng chói như: Beck, C.Ronaldo...chính vì thế, tên tuổi của anh không thường xuyên xuất hiện trên các mặt báo lá cải với các mốt thời trang đắt tiền. Mà anh là một người hùng bóng đá thực sự. "Pippo hết thời", "Pippo đã đến tuổi hưu"...đấy chỉ là những cái mà người ta cố áp đặt lên anh mà thôi. Anh vẫn thế, vẫn bình lặng như thế, vẫn sẵn sàng "nhả đạn"cho dù, năm nay anh đã 34 tuổi. Anh vẫn luôn là anh-một tiền đạo lớn của những trận đấu lớn. Vẫn luôn có kiểu ăn mừng bàn thắng như thể đấy là bàn thắng đầu tiên trong sự nghiệp của mình. Vẫn âm thầm với những pha phá bẫy việt vị kinh điển của mình. Vẫn lặng lẽ với những khát khao phá vỡ các kỉ lục của bóng đá cấp CLB mà bất cứ một tiền đạo trẻ nào cũng muốn nhắm đến. Và trong trận đấu ngày hôm qua, Pippo lại chứng minh cho thế giới biết rằng anh lợi hại như thế nào. "Chìm" suốt chiều dài trận đấu, Pippo chỉ nổi bật với hai pha chạm bóng đáng kể nhất, và đấy là hai bàn thắng qúi giá hơn vàng đồi với các Milanista. Bàn thắng đầu tiên là phong cách đặc trưng của anh, của "gà son". Dường như, ngay khi Fillippo sinh ra, anh đã có được sút hút kì lạ đối với quả bóng tròn. Anh chỉ việc đứng trong vòng cấm, bóng sẽ tự động tìm đến chân anh, đầu anh, vai anh, hay thậm chí là lưng của anh mà chui tọt vào lưới, như cái cách mà anh ghi bàn mở tỉ số trong trận chung kết ngày hôm qua. Đây đâu phải là lần đầu tiên chúng ta được chứng kiến cái duyên của "gà son", nhưng không hiểu sao, lần nào chúng ta cũng ngây ngất với điều tuyệt vời ấy! Còn bàn thắng thứ hai thì mang nét đẹp của sự đơn giản nhưng hiệu quả như chính con người của anh vậy. Riena là một thủ môn không tồi, nếu không nói là có tư chất cực tốt. Nhưng, bằng đấy là chưa đủ để có thể ngăn chặn được Pippo đưa bóng vào lưới. Ai cũng biết, Pippo là mẫu tiền đạo "kì cục" nhất thế giới, gần như anh không có khả năng cầm bóng đột phá xuyên một hành phòng thủ bình thường, nhưng nếu như anh có được cơ hội đối mặt với thủ môn đội bạn, chẳng chóng thì chầy, bàn thắng sẽ đến. Không có những pha xử lí kĩ thuật điêu luyện, Pippo lựa chọn cho mình phương án hết sức đơn giản, đầy bóng về hai hướng hoặc trái, hoặc phải với lực vừa đủ sao cho thủ môn buộc phải nhoài người với theo nhưng không thể chạm được vào bóng. Và khi đối thủ hoàn toàn bị loại khỏi pha đối mặt, anh ung dung làm nốt động tác ghi bàn vào lưới trống một cách nhẹ nhàng. Thế đấy, chẳng có gì cao siêu cả, nhưng chí ít, đã có hai trong số không nhiều những thủ môn xuất sắc nhất thế giới phải cúi mặt tủi hổ khi đối diện với Fillippo Inzaghi của chúng ta. Hoan hô "gà son"!!!
    Anh vui sướng đến tột cùng mỗi khi ghi được bàn thắng. Tay anh giơ lên cao, vung vẩy, run run. Khuôn mặt anh mang vẻ phấn khích lạ lùng. Và sau đó, ánh mắt đầy kiêu hãnh, anh dang hai tay ra như để nói với cả thế giới: Anh – Pippo gầy gò này, đã ghi bàn!
    Thế giới bóng đá có muôn vàn những ngôi sao, những thiên tài, những nghệ sĩ. Pele là một thiên tài. Maradona là một thiên tài. Zidane là một thiên tài. Và Totti cũng là một thiên tài.

    Chỉ có anh – Pippo Inzaghi, anh là một cầu thủ bình thường, thậm chí tầm thường.

    Anh không nổi lên từ rất sớm như Del Piero. Năm 22 tuổi, anh vẫn chơi tại Serie B.

    Anh không có kĩ thuật cá nhân dù chỉ là hạng khá, điều mà bất cứ một tiền đạo nào cũng cần phải có. Anh chỉ là một cầu thủ vụng về, với trái bóng quanh quẩn trong chân mà không biết phải xử lí thế nào cho tốt.

    Anh cũng không phải là một cầu thủ có thể hình lực lưỡng. Trái lại, anh giống như một người ... suy dinh dưỡng với đôi tay và đôi chân khẳng khiu.

    Anh chậm chạp. Anh lề mề. Anh ủ rũ. Anh cáu giận. Anh vật vờ. Anh mệt mỏi.

    Đó là Pippo khi chưa ghi bàn.

    Và một đường chuyền từ tuyến dưới. Anh, con người mà chỉ 1 giây trước đó còn chậm chạp, lề mề, ủ rũ, cáu giận, mệt mỏi, vật vờ ấy bỗng lột xác, trở nên nhanh nhẹn khác thường, băng xuống phía khung thành đối phương như sao đổi ngôi, chạm khẽ vào bóng để căn chỉnh, rồi tiếp đó là một cú sút.

    Bàn thắng! Bàn thắng! Cả khán đài vang lên những tiếng hét “Super Pippo! Super Pippo!”. Anh chạy thẳng về phía khán giả, chìa tay ra như dâng tặng bàn thắng cho họ. Đôi mắt anh lại ánh lên vẻ kiêu hãnh. Vẻ kiêu hãnh của một tiền đạo kiệt xuất.
    Có muôn vàn kiểu tiền đạo. Nhưng chỉ có một Pippo. Một cầu thủ luôn quay lưng về phía khung thành đối phương, tập trung cao độ để chờ đón đường chuyền của đồng đội và rồi, xoay người nhanh như cắt, đón bóng, ghi bàn.

    Anh luôn bước ra sân, xung trận với cả trái tim, nhiệt huyết lẫn tinh thần quyết thắng của tuổi đôi mươi. Từ Piacenza đến Verona, từ Parma đến Atalanta, từ Turin đến Milano, anh vẫn không thay đổi, vẫn như ngày nào, khi chỉ là một tiền đạo hạng B hay khi đã trở thành người hùng của cả một nền bóng đá.
    Vừa bình phục chấn thương, anh đã ghi một lô bàn thắng đưa Italia đến Bồ Đào Nha (Euro 2004) để rồi ngậm ngùi làm khán giả và lạnh lùng nhìn vẻ thất thần của Trappatoni, người đã ruồng rẫy anh.

    Vừa bình phục chấn thương, anh lại ghi một lô bàn thắng cho Milan và được tưởng thưởng bằng một suất tham dự World Cup tại Đức, để rồi, cười toe toét, giơ Cup Vàng lên cao.

    Vừa bình phục chấn thương, anh lại ghi bàn, để loại Bayern (bàn thứ 6 trong 4 lần anh gặp đội này, và trận nào anh cũng ghi bàn, đều vào lưới Oliver Kahn!), rồi lại ghi bàn để đánh gục Liverpool trong đêm Athens kì diệu.
    Kể từ ngày anh gắn bó với đội bóng trong mơ của mình, Javi Moreno đã ra đi, Rivaldo đã ra đi, Crespo đã ra đi, Tomasson đã ra đi, Vieri đã ra đi và Sheva đã ra đi. Chỉ có anh, vẫn ở lại. Vẫn chiến đấu. Và vẫn đạt đến đỉnh cao chói lọi.

    Inzaghi. Anh là một cầu thủ tầm thường. Và anh là một cầu thủ vĩ đại. Tầm thường và vĩ đại, hơn cả một huyền thoại, Pippo, anh là Người Duy Nhất!

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
    “Tôi cảm thấy mình giống như một đứa trẻ”
    Inzaghi đã bắt đầu bằng câu nói ấy khi tâm sự với Sky Sport, sau bàn thắng thứ 300 trong sự nghiệp. "Tôi sẽ xin một quả bóng về để làm kỷ niệm và luôn nhìn vào nó để tiếp tục phấn đấu. Tôi cũng đã làm điều này khi ghi bàn vào lưới Atalanta trước đó".

    "Các đồng đội đã hỗ trợ rất nhiều, nếu không thì tôi đã không có được giây phút hạnh phúc này. Chính họ cũng là những người đã cho tôi chiếc áo có số 300. Một cảm giác tuyệt với hơn nữa là bàn thắng đầu tiên của tôi cũng được thực hiện vào lưới Siena".
    "Tôi vẫn còn nhớ rất rõ cảm giác của một người ghi bàn thắng đầu tiên trong sự nghiệp. Hôm ấy, chúng tôi tấn công nhiều hơn nhưng không ghi được bàn thắng. Đến phút 72, HLV quyết định đưa tôi vào sân, và trong đầu tôi chỉ có 1 suy nghĩ: mình phải cố gắng ghi bàn trong vòng 18 phút. Thật tuyệt vời, tôi đã thành công".

    Chiếc áo được các đồng đội in tặng Inzaghi để kỷ niệm cột mốc 300
    Không phải lúc nào tôi cũng mua báo đọc. Nhưng lần này tôi sẽ tự đi mua và xem người ta viết gì về mình. Tôi sẽ đọc tất cả và lưu lại trong đầu mình tình cảm mà người ta dành cho tôi. Là một tiền đạo, tôi cảm thấy hãnh diện khi có được 300 bàn". Ai là người thừa kế tôi ư? Tôi thấy hình ảnh của Inzaghi thời trẻ ở Paloschi. Những bàn thắng của cậu ấy sẽ đưa Parma trở lại Serie A!
    ~~~~~~~~~~~~~~~~
    18 mùa giải thi đấu chuyên nghiệp, nhưng nếu tính từ bàn thắng đầu tiên đến cột mốc thứ 300 thì nó kéo dài hơn 16 năm.
    "Cho đến giờ hai bàn thắng trong trận chung kết Champions League vào lưới Liverpool vẫn là quan trọng nhất với tôi. Thật kỳ diệu, 2 bàn thắng ở Athens".

    "Nhưng đây cũng là thời khắc quan trọng khác trong sự nghiệp của tôi, và thật khó để quên được cảm giác này. Hôm nay là một ngày rất đặc biệt, một ngày mà tôi cảm thấy mình như trở lại thành một đứa trẻ".

    300 bàn thắng, Inzaghi chắc chắn sẽ không dừng lại ở con số này. Sẽ tròn 36 tuổi sau chưa đầy 5 tháng nữa, nhưng Inzaghi luôn khát khao được ra sân và chơi bóng. "Những bàn thắng thật kỳ diệu, và cảm giác của một cầu thủ khi thực hiện thành công điều đó thật khó diễn tả".

    "Giấc mơ lớn nhất của tôi lúc này là cùng Milan trở lại Champions League. Mùa giải này, chúng ta đều nghe nói đến thành công của bóng đá Anh, nhưng khi Milan trở lại, có thể người ta sẽ phải nói nhiều đến chúng tôi. Tôi tin giá trị của bóng đá Italia sẽ trở lại, với trận chung kết thứ 3 trong vòng 5 năm của Milan".

    “Tôi là một kẻ chộp giật hào hoa”

    Pippo Inzaghi vừa có bàn thắng thứ 300 trong sự nghiệp, trên tổng cộng 14 đấu trường từ Serie C1 đến Champions League, từ Cúp Intertoto đến World Cup. Tiền đạo 36 tuổi trả lời phỏng vấn tờ Gazzetta dello Sport về chiến tích này.
    Anh cảm thấy thế nào sau bàn thắng thứ 300?
    - Tôi không ngủ được vào đêm hôm ấy, cũng giống như sau khi ghi bàn ở Athens (Inzaghi là tác giả của cú đúp trong trận CK Champions League 2007 mà Milan hạ Liverpool 2-1). Hồi ấy, tôi thậm chí không thể ngủ được suốt 10 đêm sau trận đấu.
    Liệu anh có thể vượt qua cột mốc 318 bàn của Baggio?
    - Tôi hy vọng mình có thể ghi được bàn thắng thứ 319, nhưng điều đó đúng là không dễ dàng. Bây giờ, hai mục tiêu quan trọng nhất của tôi là đưa Milan trở lại Champions League và duy trì được phong độ cao như hiện tại.
    Bao giờ thì anh định giải nghệ?
    - Tôi không tự đặt ra giới hạn nào cho bản thân, nhưng tôi sẽ dừng lại đúng lúc. Tôi không muốn một ngày nào đó, có người nói rằng “Này Pippo, thời của cậu đã hết rồi”. Tôi muốn kết thúc sự nghiệp trong vinh quang.
    Anh sẽ làm gì sau khi treo giày?
    - Có thể tôi sẽ trở thành một bình luận viên truyền hình. Tôi không thích hợp lắm với nghề HLV, và không có những phẩm chất như Ancelotti (HLV Milan).
    Nhưng Ancelotti đang thành công đấy chứ?
    - Đúng vậy, ông ấy là một HLV rất giỏi và tôi học hỏi được nhiều điều từ Ancelotti. Chúng tôi có một mối quan hệ đặc biệt, và tôi thường nói với Ancelotti rằng đừng bắt tôi tập luyện quá nhiều. Bạn biết đấy, tôi đã 36.
    Theo anh, đâu là điểm kém hấp dẫn nhất của bóng đá?
    - Những kỳ nghỉ hè. Mặc dù vẫn có vài người đá bóng trên bãi biển, đó là lúc mùa giải tạm ngưng và quả bóng ngừng lăn.
    Có những ý kiến cho rằng bản năng săn bàn của anh không phải là thiên phú.
    - Không hẳn thế. Ít nhất thì khả năng quan sát và chạy chỗ của tôi là một món quà của tự nhiên. Tôi không có năng khiếu rê bóng, nhưng đôi lúc tôi thấy mình giống như một kẻ chộp giật hào hoa trong vòng cấm địa, và tôi biết cần phải đứng ở đâu để đón được bóng.
    Ai thích đá cặp với ai nhất?
    - Trong sự nghiệp, tôi đã có may mắn được thi đấu cùng rất nhiều cầu thủ xuất sắc. Nhưng nếu phải chọn ra một cái tên, có lẽ đó là Kaka.
    Anh đã bao giờ thực hiện được một pha kiến tạo thành bàn chưa?
    - Có chứ, vài lần là khác. Thậm chí tôi từng chuyền một đường bóng quyết định cho Roberto Baggio (đó là trận Italia thắng Áo 2-1 tại World Cup 1998, Inzaghi căng ngang cho Baggio đặt lòng nâng tỉ số lên 2-0 ở phút 89).
    Anh có buồn không khi chưa bao giờ giành được QBV châu Âu?
    - Không, tôi chẳng quan tâm. Tôi đã có những Quả bóng vàng của riêng mình, như 2 bàn thắng vào lưới Siena chẳng hạn. Tôi cũng đã chiến thắng ở Athens, Yokohama (Cup VĐTG các CLB 2007) và Manchester (Champions League 2003). Như thế là quá đủ.
    Jose Mourinho từng nói Milan sẽ trắng tay khi mùa giải này kết thúc…
    - (Cười lớn). Thì sao nhỉ? Galliani (PCT Milan) từng nói rằng, chúng tôi không cần phải phản ứng trước những phát biểu của Mourinho. Và tôi sẽ làm thế.
    5 bàn thắng trong 2 trận liên tip với 1 cầu thủ đã 36 tuổi thật là 1 điều phi thường Cú đúp của anh, bàn thắng thứ 300 đã mang về trận tàn sát khủng khiếp ngay trên sân Montepaschi của Siena điều này liên tưởng đến bộ phim 300 chiến binh để miêu tả sự nỗ lực phi thường của Inzaghi như Leodias trong 300 chiến binh.

    Inzaghi với 300 bàn thắng thật là tuyệt vời đối với 1 cầu thủ đã 36 tuổi và thường xuyên bị chấn thương hành hạ như Inzaghi thì ko gì tuyệt vời bằng do anh ko dũng mãnh như Etoo', KO chạy nhanh như Henry, KO càn lướt như Adriano, ko Kỹ thuật như Ibramovic hay chơi đầu tốt như Nisterooys nhưng cảm nhận và cảm giác ghi bàn đặc biệt là trong vòng cấm địa và tận dụng triệt để các cơ hội thì hiện nay ko ai có thể hơn đc anh (có người gọi đó là ăn rình hay ăn cắp trứng gà đều dc) người ta gọi anh là vua việt vị và thường ghi bàn thắng ở các tình huống đơn giản như phá bẫy việt vị hay sút bồi khi bóng bật ra, nhung để phá đc bẫy việt vị và tìm đúng vị trí mà bóng bật ra để ghi bàn là chuyện ko phải ai cũng làm đc như anh mà đặc biệt là khả năng sút ở mọi tư thế mà bàn thắng thứ 299 là 1 ví dụ điển hình nhất (ở trong 1 tình huống lộn xộn anh đã nhanh chân sút bóng vào lưới trong 1 tư thế cực kỳ khó) có thể anh ko có nhiều những tuyệt tác như ghi bàn bằng cách qua 1 loạt cầu thủ hay những cú sút trái phá từ ngoài vòng cấm địa, những bàn thắng của anh luôn đơn giản và nhẹ nhàng nhưng đó thường là những bàn thắng có tính quyết định của trận đấu. Chúng ta ko quên cú đúp nhấn chìm Bayer và Liverpool tại CL 2006. Tuổi ngày càng cao nhưng bản năng ghi bàn của anh ko hề suy giảm gánh nặng của tuổi tác chỉ làm hạn chế thể lực cũa anh chứ ko hề làm suy giảm khả năng sát thủ của ông vua vùng cấm địa.
    ở tuổi anh và những chấn thương tái phát liên miên có lẽ mọi người đã từ giã để hưởng đời sống an nhàn nhưng anh thì ko anh sinh ra để chinh phục các kỷ lục và ngày càng nâng cao kỷ lục đó hơn nữa.

    Inzaghi và những cột mốc đáng nhớ

    -20/12/1992: Inzaghi ghi bàn thắng đầu tiên trong sự nghiệp, giúp Leffe vượt qua Siena 1-0 ở Serie C1.
    -2/11/1995: Inzaghi có bàn thắng thứ 50, trong trận Parma thắng Halmstad 4-0 ở Cúp C2.

    -5/4/1998: Ghi bàn duy nhất giúp Juventus thắng Lazio trên sân Olimpico (Serie A), và cũng là bàn thắng thứ 100 trong sự nghiệp.

    -15/3/2009: Đánh dấu cột mốc 300 bàn thắng trong sự nghiệp với cú đúp vào lưới Siena.

    -296: Trong 300 bàn thắng của Inzaghi, có đến 296 bàn được ghi trong vòng cấm địa, và chỉ 4 trong số đó diễn ra ngoài vòng 16m50. Một kỷ lục.

    -145: Trong 300 bàn thắng của Inzaghi, có 145 bàn được thực hiện ở Serie A. Inzaghi cũng là một trong những cầu thủ ghi bàn ở mọi giải đấu mà anh tham dự, 46 ở Champions League, 28 Serie B, 25 ĐTQG, 15 Coppa Italia, 13 Serie C1, 10 UEFA Cup, 7 Intertoto Cup, 3 U-21 Italia, 2 Cúp C2, 2 giải VĐTG cấp CLB, 2 Siêu Cúp Italia, 1 Siêu Cúp châu Âu. Bàn còn lại được ghi trong trận playoff tranh vé dự UEFA Cup giữa Juventus và Udinese (1-1, ngày 31/5/1999).
    -11: Toldo là "nạn nhân" lớn nhất trong 300 bàn của Inzaghi. Tổng cộng, thủ môn đang khoác áo Inter bị Inzaghi sút tung lưới 11 lần.

    Profile:
    Họ và tên: Filippo Inzaghi
    Ngày sinh: 9-8-1973
    Nơi sinh: Piacenza
    Quốc tịch: Italia
    Chiều cao: 181cm
    Cân nặng: 74kg
    Các CLB: Piacenza (1990-1995), Parma (1995-1996), Atalanta (1996-1997), Juventus (1997-2001), AC Milan (2001-nay).

    Thành tích:
    + VĐ Serie B 1995
    + VĐ Siêu Cup Italia 1997, 2004
    + VĐ Serie A 1998, 2004
    + VĐ Coppa Italia 2003
    + VĐ Champions League 2003, 2007
    + VĐ Siêu Cup châu Âu 2003, 2007
    + VĐTG 2006
    + Vua phá lưới Serie A 1997

    "Sẽ chẳng bao giờ quên được hình ảnh của một cầu thủ mảnh khảnh có khuôn mặt hốc hác và đầm đìa mồ hôi vật vờ trên sân khi không có bóng, nhưng nhanh như một con sóc khi có bóng và lao thẳng vào cấm địa đối phương với dáng chạy liêu xiêu như một con nai bị què chân. Cám ơn anh, Pippo!"

    Nguồn: forums.acmilan.vn
    Last edited by Super Pippo; 22-09-2009 at 04:36 PM.
     

  14. The Following 7 Users Say Thank You to Super Pippo For This Useful Post:


  15. #8
    Gia nhập
    Feb 2009
    Nơi cư ngụ
    Old Trafford - Nhà Hát Của Những Giấc Mơ
    Trả Lời
    1.158
    Thanks
    325
    Thanked 285 Times in 166 Posts
    Pe$ Pe$
    0

    Mặc định

    Gabriel Batistuta
    Tên đầy đủ: Gabriel Omar Batistuta
    Ngày sinh: 1 tháng 2 năm 1969
    Nơi sinh: Reconquista, Argentina
    Vị trí sở trường: Tiền đạo

    Sự nghiệp thi đấu cấp CLB :
    _ Newell's Old Boys (1988-1989) = 24 Trận 7 Bàn Thắng
    _ River Plate (1989-1990) = 21 Trận 4 Bàn Thắng
    _ Boca Juniors (1990- 1991) = 31 Trận 13 Bàn Thắng
    _ Fiorentina (1991-2000) = 269 Trận 168 Bàn Thắng
    _ AS Roma (2000-2003) = 63 Trận 30 Bàn Thắng
    _ Inter Milan [Mượn](2003) = 12 Trận 2 Bàn Thắng
    _ Al Arabi (2003- 2005) = 18 Trận 25 Bàn Thắng
    => Tổng cộng = 441 Trận 249 Bàn Thắng

    Sự nghiệp thi đấu cấp quốc gia :
    _ Argentina (1991-2002) = 78 Trận 56 Bàn Thắng


    Cựu cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Một tiền đạo người Argentina, cầu thủ đã dành phần lớn thời gian sự nghiệp cho CLB ACF Fiorentina của Ý.

    Anh cũng là tay săn bàn xuất sắc thứ 8 trong lịch sử giải đấu Serie A với 184 bàn 318 trận từ 1991 đến 2003. Ở cấp độ quốc gia, anh đang giữ danh hiệu tay săn bàn xuất sắc nhất mọi thời đại của đội tuyển bóng đá quốc gia Argentina với 56 bàn trong 78 lần khoác áo đội tuyển. Batistuta đã tham dự 3 kì World Cup. Năm 2004, anh được chọn là một trong 125 huyền thoại sống của bóng đá thế giới bởi Pelé.

    Khi CLB Fiorentina bị xuống hạng Serie B, Batistuta đã ở lại với CLB và giúp nó trở lại giải đấu hàng đầu 2 năm sau đó. Là một anh hùng trong lòng các cổ động viên thành Firenze, các fan của Fiorentina đã dựng một bức tượng đồng của anh năm 1996, một sự công nhận cho những đóng góp của Batistuta cho Fiorentina.

    Tuy vậy, Batistuta chưa bao giờ dành được một danh hiệu Ý nào với Fiorentina và chỉ khi anh đầu quân cho AS Roma năm 2000, anh mới dành được chức vô địch Seria A đầu tiên và cũng là cuối cùng của mình. Batistuta chơi mùa giải cuối cùng tại Qatar cho CLB Al-Arabi trước khi giải nghệ năm 2005.

    * Batistuta và những bàn thắng

    Song, sau chín năm cống hiến cho Fiorentina với lòng trung thành tuyệt đối, mùa hè năm 2000 anh đã ký hợp đồng với CLB AS Roma. Anh khát khao chinh phục những đỉnh cao mới ở Serie A và hơn thế nữa là ở Champions League và World Cup 2002. Phải nói rằng anh có một nghị lực và bản lĩnh mạnh mẽ hết sức. Khi mà ở độ tuổi 30 thời gian anh dành cho môn thể thao vua không còn bao lâu nữa.Dân chúng Florencia đã khóc khi CLB bán đi người anh hùng của họ. Với bản hợp đồng trị giá 35 triệu đô Mỹ, anh đã trở thành cầu thủ của AS Roma trong ba năm, có thể đây sẽ là nơi kết thúc sự nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp lừng danh, năm nay anh đã 32 tuổi.

    Thượng đế đã ban cho Gabriel Batistuta một đôi chân thiên tài, một gương mặt điển trai và một nhân cách rất đáng được học tập, nhưng lại từ chối anh biết bao điều tốt đẹp mà anh xứng đáng được tận hưởng. Gần 20 năm sự nghiệp thành tích mà anh đạt được là chỉ 1 scudeto và 1 cup QG, quá ít ỏi so với 1 tiền đạo như anh. Những Raul,Ronal có hàng đồng những thành tích danh giá,nhưng với Batigol anh còn có nhiều cái quý giá hơn.Đó là tình yêu mà người dân Florence giành cho anh.Batigol đáng được tôn vinh bởi lòng trung thủy,những gì anh đóng góp cho Fio nói riêng và bóng đã thế giới nói chung.

    Biểu tượng của lòng trung thuỷ bất diệt, lòng chung thủy với Fio,với quê hương Arghentina và với người bạn đời của mình.

    Sinh ra lớn lên ở Argentina nhưng cuộc đời cầu thủ của anh lại gắn bó nhiều với đất nước Italia. Tuy vậy anh luôn dành cho đội tuyển Argentina một vị trí quan trọng trong cuộc sống của mình. Anh luôn nhiệt tình khi đội tuyển Argentina cần sự có mặt của anh.Anh nói: “Tôi không bao giờ nói từ không với đội tuyển quốc gia nước tôi, bởi vì đây là đội bóng chiếm trọn tình cảm của tôi”. Batis yêu dải đất Argentina xinh đẹp và anh cũng đóng hết sức mình cho đội tuyển nhà

    Batis có một tình yêu rất đẹp và một gia đình hạnh phúc- động lực lớn nhất khiến anh luôn khát khao chiến thắng để trở về trong niềm hân hoan. Mười sáu tuổi anh đã thầm yêu trộm nhớ cô ban gái Irina xinh đẹp, dịu dàng nhưng Irina là người thủ môn khó khuất phục nhất của anh.

    Trong cuốn tự truyện của mình Batis kể lại buổi gặp gỡ đầu tiên của họ trong một bữa tiệc sinh nhật “Irina dành năm phút để khiêu vũ với những người khác nhưng chỉ dành cho tôi hai phút thôi. Cô ấy bỏ tôi đứng một mình trên sàn nhảy. Thật khủng khiếp nhớ lại giây phút ấy. Tự nhiên một cảm giác hụt hẫng xâm chiếm lấy tâm hồn tôi. Sau một phút bồng bềnh trên mây tôi phải trở về mặt đất”. Không có chút hy vọng nào, song cậu bé Batis không nản, tiếp tục chinh phục mục tiêu. Chẳng khác gì trên sân cỏ, trong “tình” trường anh tỏ ra gan lì và quyết tâm không kém.

    Chỉ có điều tốc độ và sự bùng nổ không có hiệu quả gì trong trận đấu này. Phải mất tám tháng Batis mới ghi được bàn thắng đầu tiên. Nhưng bàn thắng này lại là “một cảm giác dường như tựa một quả bom phát nổ. Nó bùng cháy và để lại dư âm ngọt ngào trong tôi. Gần một năm trời đầu tư, tôi đã đến được nơi cần đến.” Một nụ hôn sau tám tháng miệt mài, Batis rất tự hào về chiến thắng này. Tuy nhiên sự dạt dào quên trời đất kéo dài không bao lâu, Irina không muốn chồng mình là cầu thủ bóng đá, cô chẳng có chút hứng khởi nào với môn thể thao này, còn Batis thà bỏ người yêu chứ nhất quyết không chịu bỏ trái bóng.

    Họ chia tay nhau. Gần một năm sau đó, như định mệnh gặp lại nhau và lại lao bổ vào nhau, cho đến giờ vẫn không sao giải thích được. Sau đám cưới Batis quyết định đến Italia. Irina hy sinh tất cả vì gia đình, cô nói “tôi là một người vợ, tôi phải ủng hộ quyết định của anh ấy”, cô sang Italia cùng chồng, và cô chưa bao giờ phải hối tiếc về quyết định này. Irina là một người phụ nữ tuyệt vời, đã sinh cho Batis ba cậu con trai xinh xắn, cô chăm lo gia đình để anh hoàn toàn yên tâm thi đấu. Nhưng cho đến giờ cô vẫn là một người “chưa bao giờ yêu bóng đá”.

    Không hoa mỹ như Del Piero,không có những pha đi bóng thần tốc như Ronaldo, những pha đánh đầu uy lực hay những cú sút mang sức mạnh của trái bom tấn là làm nên một Batiogol.Nhưng có thứ khác cao quý hơn nhiều, đó là lòng trung thành. Trong bóng đá thời nay, hiếm ai sẵn sàng hy sinh những danh hiệu cao quý, chấp nhận cùng Fio xuống chơi ở Serie B. Có lẽ, chỉ mình Batigol, vì tình yêu sắc tím Fio.

    Ngày 13/03/2005,tại mảnh đất Quata xa xôi. Batistuta tuyên bố ngắn gọn: " Tôi giải nghệ. Cám ơn tất cả vì sự quan tâm sâu sắc tới những gì tôi đã làm trên sân cỏ suốt nhiều năm qua". Vẫn với mái tóc dài lôi cuốn, vẫn khuôn mặt điển trai đấy nam tính, vẫn thân hình vạm vỡ rắn chắc như một chú sư tử, nhưng bắt đầu từ đây, không còn đc trông thấy anh chơi bóng nữa,không còn được thấy những cú dội bom làm kiếp sợ bất cứ thủ môn nào "Made in batigol". Cả thế giới bóng đá sẽ buồn khi không có anh.

    Năm 1991,Fio đã bỏ ra 2,3 triệu USD để mang về một chàng trai trẻ từ Boca Juniors, đó có lẽ là hành động đúng đắn nhất trong lịch sử CLB. Từ đây trái tim anh đã thuộc về Fiorentina và ngược lại.
    Mùa giải 92/93, bất chấp 16 pha lập công của Batigol, Fio rớt hạng. Một số ngôi sao lần lượt ra đi. Batigol lúc đó nhận lời mời chào hết mực hấp dẫn của hàng loạt đội bóng lớn. Anh có thể ra đi,nhưng Batigol vẫn chấp nhận ở lại vì một điều đơn giản: dòng máu Florence đã thấm nhuần trong con người anh. Trong suốt thời gian thi đấu cho Fiorentina, anh luôn giữ vững được phong độ ổn định của một cầu thủ trong hàng top ten thế giới. Dưới sự dẫn dắt tận tình của HLV Trapattoni và được thi đấu trong một tập thể đoàn kết, hiểu nhau cộng với một khả năng ghi bàn chính xác, mạnh mẽ, Batistuta đã trở thành “Batigol” trong tình yêu và sự tôn thờ của người dân thành Florencia.Người ta gọi anh là “thiên thần Gabriel”, anh là thần tượng của thành Florencia, người mê hoặc cổ động viên mạnh mẽ nhất ở Argentina hiện nay. Batistuta không chỉ phá vỡ kỷ lục ghi bàn của CLB (151) mà bậc tiền bối người Thụy Điển Kurt Hamrin đã lập vào thập kỷ 50 (Batigol là 168 bàn/269 trận), mà còn giúp Fio giành danh hiệu lớn đầu tiên trong vòng hơn 2 thập kỷ với chiếc Cúp QG 1996.
    Không gặp may ở cấp độ CLB, trở về ĐTQG, Batistuta cũng phải chịu cảnh vui ít buồn nhiều. Bỏ qua 2 chức VĐ Copa vốn không mấy được trọng vọng, Batistuta đã 3 lần cùng chiến hạm Albacete tham dự ngày hội bóng đã số 1 hành tinh. Dù luôn được liệt vào dạng ƯCV hàng đầu cho chiếc Cúp Vàng, nhưng Vua sư tử và các chiến hữu trứ danh tới từ mảnh đất của những thiếu nữ đẹp mê hồn vẫn không một lần được toại nguyện. Thành tích tốt nhất của họ chỉ là vòng tứ kết France '98, nơi Argentina bị chặn đứng bởi pha bóng xuất thần vào cuối trận của Denis Bergkamp. Vài phút trước đó, đội bóng từng 2 lần VĐTG đã có thể thoát khỏi nỗi thất vọng vô bờ nếu cú "đại bác" từ ngoài vòng cấm địa của Batigol không dội trúng cột dọc.

    Sau World Cup 2002, Batigol rút lui khỏi sự nghiệp thi đấu quốc tế, để lại bảng thành tích phá lưới thuộc dạng vô tiền khoáng hậu trong lịch sử bóng đá Argentina: 56 bàn/78 trận, hơn người đứng thứ hai là Maradona những 23 bàn.

    Batistuta đến với bóng đá như là duyên phận. Song như anh thường nói “tôi không thích bóng đá như một gã điên”. Lúc còn nhỏ anh từng bị chê là thiếu năng khiếu, và chính anh cũng tự nhận như vậy, nhưng chỉ là thiếu năng khiếu tạo nên sự màu mè mà thôi. Ngoài điều đó, anh có tất cả những phẩm chất của một tiền đạo lớn.Batistuta có kỹ thuật dứt điểm cực kỳ chính xác, kỹ thuật và lối sút đa dạng và cú đánh đầu đầy uy lực, một lối chơi mạnh mẽ, làm bàn kỳ lạ và một khả năng tự tạo khoảng trống hiếm có. Anh luôn biết chọn vị trí để dễ dành thực hiện các cú sút làm hậu vệ đối phương lỡ bước.

    Batistuta thuận chân phải, người ta nhận định rằng cú sút chân phải của anh chiến thắng mọi hàng phòng ngự trên thế giới, với chân phải của anh ta- vua sư tử, có thể có mọi bàn thắng mà anh muốn. Nghe có vẻ hơi ngoa nhưng điều đó là sự thật. Sự phán đoán và linh hoạt của anh cực kỳ nhạy bén.Anh nổi tiếng bởi những cú sút dũng mãnh và khi tăng tốc thì không có lực nào trên sân cản nổi. Anh nổi tiếng bởi những cú hat- trick trong đội hình thi đấu của đội tuyển quốc gia cũng như trong màu áo của Fiorentina. Cú hat- trick tung lưới đội tuyển Hy Lạp (năm 1994) và Jamaica (1998) trong hai lần tham gia World Cup.
    Last edited by NKazzle Lee; 11-08-2009 at 04:47 PM.

  16. The Following 9 Users Say Thank You to NKazzle Lee For This Useful Post:


  17. #9
    Gia nhập
    Dec 2008
    Nơi cư ngụ
    Sì Goàn
    Trả Lời
    1.684
    Thanks
    190
    Thanked 296 Times in 187 Posts
    Pe$ Pe$
    15

    Mặc định

    anh ấy bảo ko đc post cầu thủ VN :buon:

    EDWIN VAN DER SAR



    Thông tin cá nhân
    Tên đầy đủ : Edwin van der Sar
    Ngày sinh : 29 tháng 10 năm 1970 (38 tuổi)
    Nơi sinh : Voorhout, Netherlands
    Chiều cao : 1,97 m (6 ft 5+1⁄2 in)
    Vị trí : Thủ môn

    Thông tin về CLB
    CLB hiện nay : Manchester United (Anh)
    Số áo : 1

    CLB trẻ
    1980-1985 : Foreholte (Hà Lan)
    1985-1990 : vv Noordwijk (Hà Lan)
    1990-1992 : Ajax (Hà Lan)

    CLB chuyên nghiệp
    1990-1999 : Ajax (Hà Lan) (1 bàn/226 trận)
    1999-2001 : Juventus (Italy) (0 bàn/66 trận)
    2001-2005 : Fulham (Anh) (0 bàn/127 trận)
    2005-nay : Manchester United (Anh) (0 bàn/132 trận)

    Đội tuyển quốc gia
    1995-2008 : Hà Lan (0 bàn/130 trận)


    Edwin van der Sar (sinh 29 tháng 10 năm 1970 ở Voorhout, Hà Lan) là một cầu thủ bóng đá người Hà Lan. Anh chơi ở vị trí thủ môn. Anh là đội trưởng của Đội tuyển quốc gia Hà Lan và đang chơi cho câu lạc bộ bóng đá Manchester United ở giải English Premier League. Anh là một thành viên của 2006/2007 PFA Team of the Year.


    Sự nghiệp
    Van der Sar bắt đầu sự nghiệp tại Foreholte (đội bóng địa phương của Voorhout), sau đó chuyển đến VV Noordwijk.

    Kỷ lục giữ sạch lưới
    Trong mùa bóng 2008-2009 Van Der Sar liên tục xô ngã những kỷ lục giữ sạch lưới lần lượt của Premier League, Vương Quốc Anh và Châu Âu.

    Ngày 27-1-2009 anh phá kỷ lục giữ sạch lưới của Premier League với thời gian 1032 phút sau trận thắng West Bromwich Albion 5-0 (kỷ lục cũ là 1025 phút của thủ môn Chelsea Petr Čech).

    Ngày 8-2-2009 Van Der Sar phá kỷ lục 1,155 phút giữ sạch lưới toàn Vương Quốc Anh của Bobby Clark với 1212 phút (tính đến hết trận thắng West Ham United 1-0) một kỷ lục mà chưa có một thủ môn nào tại các giải vô địch quốc gia thuộc Vương Quốc Anh (gồm 4 quốc gia Anh, Ireland, Wales, Scotland) đạt được.

    Kỷ lục của anh dừng ở trong trận đấu gặp Newcastle khi anh bất cẩn bắt bóng không dính và để Lovenkrands ghi bàn. Khi đó, anh đã đạt tổng cộng 1311 phút giữ sạch lưới, và xếp thứ 6 trong danh sách những thủ môn có thời gian giữ sạch lưới lâu nhất trong lịch sử bóng đá thế giới của IFFHS.


    Thành tích
    Câu lạc bộ
    Ajax
    • Eredivisie: 1993–94, 1994–95, 1995–96, 1997–98
    • KNVB Cup: 1992–93, 1997–98, 1998–99
    • Dutch Super Cup: 1993, 1994, 1995
    • UEFA Champions League: 1994–95
    • UEFA Cup: 1992
    • UEFA Super Cup: 1995
    • Intercontinental Cup: 1995
    Juventus
    • UEFA Intertoto Cup: 1999
    Fulham
    • UEFA Intertoto Cup: 2002
    Manchester United
    • Premier League: 2006–07, 2007–08, 2008–09
    • League Cup: 2005–06
    • FA Community Shield: 2007, 2008
    • UEFA Champions League: 2007–08
    • FIFA Club World Cup: 2008

    Cá nhân
    • Best European Goalkeeper: 1995
    • Dutch Football Goalkeeper of the Year: 1994, 1995, 1996, 1997
    • Dutch Golden Shoe: 1998
    • UEFA Euro 2008 Team of the Tournament
    • Barclays Merit Award: 2008–09
    • Barclays Golden Glove: 2008–09

    (nguồn : wikipedia)
    Last edited by Roronoa Zoro; 16-08-2009 at 09:11 PM. Lý do: sửa font + thêm nguồn ^^

  18. The Following 4 Users Say Thank You to Roronoa Zoro For This Useful Post:


  19. #10
    Gia nhập
    Feb 2009
    Nơi cư ngụ
    Sơn La
    Trả Lời
    108
    Thanks
    37
    Thanked 146 Times in 51 Posts
    Pe$ Pe$
    0

    Mặc định

    Steven Gerrard



    Steven George Gerrard (sinh ngày 30 tháng 5 năm 1980) là cầu thủ bóng đá Anh chơi cho đội Liverpool F.C.. Anh được công nhận là một trong những tiền vệ toàn diện nhất thế giới[2] và trở thành đội trưởng trẻ thứ hai trong lịch sử bóng đá (sau Didier Deschamps) nâng cao chiếc cúp Champions League European Cup khi Liverpool giành danh hiệu này vào năm 2005.

    Tiểu sử

    Gerrard sinh ra tại Whiston, Merseyside và lớn lên tại Huyton, Merseyside. Trong khi đang theo học tại Trường trung học của người theo đạo Thiên chúa Cardinal Heenan ở West Derby, Liverpool, Gerrard đã được những chuyên gia săn cầu thủ của Liverpool phát hiện. Năm 1994— là năm thứ 9 anh gắn bó với Liverpool 9 — YTS đây chính là cái nôi đào tạo anh trở thành một cầu thủ danh tiếng lẫy lừng. Anh được đánh giá là một trong những cầu thủ bóng đá người Anh xuất sắc nhất hiện nay.

    Không giống nhiều huyền thoại khác của Liverrpool như Robbie Fowler, Michael Owen và Jamie Carragher, Gerrard đã thực sự là một cổ động viên của Liverpool khi còn nhỏ.

    Tình cờ, người họ hàng của anh, Anthony Gerrard, là một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp từng thi đấu cho đội bóng đối thủ cùng thành phố Everton, và bây giờ hiện đang là thành viên của câu lạc bộ hạng hai Walsall.

    Gerrard hiện đã đính hôn với Alexandra "Alex" Curran người cùng quê Merseyside. Họ tổ chức lễ đính hôn năm 2004 sau khi biết nhau từ năm 2002. Họ lên kế hoạch sẽ tổ chức đám cưới vào mùa hè 2007. Gerrard và Curran đã có với nhau 2 người con: Lilly-Ella (sinh ngày 23 tháng 2 năm 2004) và Lexie (sinh ngày 9 tháng 5 năm 2006).

    Sự nghiệp

    Vị trí sở trường của Gerrard là tiền vệ trung tâm tiền vệ, mặc dù thường được xếp chơi bên cánh phải suốt mùa bóng 2005–2006. Thỉnh thoảng anh chơi như một hậu vệ phải, như trong hiệp phụ trận chung kết UEFA Champions League 2005 UEFA Champions League. Anh mang áo số 8 trong đội hình Liverrpool và hiện là đội trưởng của câu lạc bộ. Bắt đầu đảm nhiệm vai trò thủ lĩnh từ mùa giải 2003–04 anh là người truyền cảm hứng cho các đồng đội, và buộc mình phải tuân thủ vào khuôn khổ kỉ luật, điều này được chứng minh trong mùa bóng 2003–2004, anh chỉ phải nhận 2 chiếc thẻ vàng. Cựu cầu thủ Liverpool và là bạn thân của anh, Michael Owen, đã chia sẻ những suy nghĩ trong cuốn tự truyện của mình rằng việc Gerrard đảm nhận cương vị đội trưởng khiến anh như trút được gánh nặng trên vai[cần dẫn nguồn].

    Anh mang áo số 4 trong đội tuyển Anh và từng đeo băng đội trưởng đội tuyển quốc gia Anh, khi người giữ vai trò đội trưởng thường xuyên là David Beckham vắng mặt.



    Gerrard được xem là cầu thủ ảnh hưởng nhất và xuất sắc nhất trong đội hình Liverpool hiện tại. Cho đến hôm nay, Liverpool là câu lạc bộ duy nhất anh thi đấu. Anh đã gia nhập khi còn là một cậu bé năm 1989.

    Ngày 23 tháng 3 năm 2007, Steven Gerrard tiền vệ và là đội trưởng đội bóng Liverpool được Nữ hoàng Anh trao tặng huân chương "Hiệp sĩ Đế chế" (Order of the British Empire). Lễ trao tặng diễn ra tại điện Buckingham. Đây là sự tưởng thưởng xứng đáng cho Steven sau những đóng góp tích cực cho Liverpool FC và bóng đá Anh. Nó tôn vinh Gerrard sau khi Liverpool giành được cúp vô địch Champion League mùa 2004-05 mà anh góp công rất lớn.

    Danh hiệu

    Liverpool

    * Chức vô địch
    o 2005-06 Siêu cúp Anh
    o 2005-06 Cúp FA
    o 2005-06 Siêu cúp Châu Âu
    o 2004-05 UEFA Champions' League
    o 2002-03 Cúp liên đoàn
    o 2001-02 Siêu cúp Châu Âu
    o 2001-02 Charity Shield
    o 2000-01 Cúp UEFA
    o 2000-01 Cúp FA
    o 2000-01 Cúp liên đoàn

    * Giải đấu về nhì
    o 2008-2009 giải Ngoại hạng Anh
    o 2006-2007 UEFA Champions League
    o 2005 Giải vô địch các câu lạc bộ vô địch thế giới
    o 2004-05 Cúp liên đoàn
    o 2002-03 Charity Shield
    o 2001-02 Ngoại hạng Anh (Level 1)

    Danh hiệu cá nhân

    * 2009 Cầu thủ xuất sắc nhất năm do Hiệp hội các cây viết thể thao Anh FWA bình chọn
    * 2006 Cầu thủ xuất sắc nhất năm do hiệp hội cầu thủ nhà nghề Anh(PFA) bình chọn
    * 2004–05 Cầu thủ xuất sắc nhất Champions League
    * 2001 Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất do PFA bình chọn
    nguồn Wikipedia
    Last edited by WINSTERMEK; 17-08-2009 at 06:33 PM.
    [COLOR="Red"][SIZE="7"][CENTER]Người Thực Sự Giỏi Không nhường bất cứ kẻ yếu nào[/CENTER][/SIZE][/COLOR]

  20. The Following 5 Users Say Thank You to WINSTERMEK For This Useful Post:


+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 1 trong 10 1 2 3 ... Cuối cùngCuối cùng

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
Tin tức game MMOSITE.vn